Thứ Tư, 5 Tháng Mười 2022

Trí tuệ cổ nhân: Một niệm thiện ác định tương lai

“Nhân tâm sinh nhất niệm, thiên địa tận giai tri”, con người hễ sinh một niệm, trời đất đều biết tường tận. Thiện niệm và ác niệm, nói ra thì chỉ sai khác một chữ, nhưng vận mệnh của con người ta lại theo đó mà khác biệt như trời với đất vậy.

Trí tuệ cổ nhân: Một niệm thiện ác định tương lai

Người xưa tin rằng, số mệnh của con người là do Trời định, an bài theo những lựa chọn khác nhau tại những thời khắc mấu chốt trong cuộc đời người đó. Bởi vậy con người làm bất cứ việc gì thì đều là làm cho sinh mệnh của chính mình, thiện ác có báo là thiên lý. Khi một người làm một việc thiện, giúp đỡ người khác, thì thuận theo vòng xoay nhân quả, người đó cũng sẽ được phúc báo, hoặc khi họa nạn đến thì “hữu kinh vô hiểm”. Ngược lại, khi một người làm việc ác hại người, dẫu nhỏ thì người ấy cuối cùng cũng nhận phải ác báo.

Trong cuốn “Nghĩa cái truyền kỳ” có một ghi chép như sau: Vào những năm Ung Chính thời nhà Thanh, có một người đàn ông thật thà và tốt bụng, tên là Lâm Đăng Chương ở Gia Nghĩa, Đài Loan, không may bị vu khống và lâm vào cảnh tù đày. Để giải cứu chồng, vợ của Lâm Đăng Chương đã bán hết toàn bộ gia sản, nhưng vẫn không gom đủ tiền, đành phải bán cả con trai. Cô mang theo ngân lượng tới nha môn nhưng vô tình đánh rơi dọc đường. Một người tàn tật tên là Từ Lương Tứ nhặt được. Người này bị tật ở chân, phải lết bằng tay xin ăn dọc đường sống qua ngày.

Lúc đó Từ Lương Tứ nghĩ rằng mất số bạc nhiều như vậy thì có thể chủ nhân sẽ tự tử, nên nhất quyết không làm chuyện thất đức, mà ngồi lại đợi người đánh mất bạc. Một lúc sau, vợ của Lâm Đăng Chương vội vã quay lại, vừa đi vừa tìm kiếm khắp nơi. Từ Lương Tứ nhìn thấy, vội lết đến hỏi rõ sự tình, xác thực được đây quả là người mất tiền, bèn trả lại toàn bộ số bạc cho cô.

Quan huyện phụ trách vụ án biết chuyện tán gia bại sản, lại biết chuyện người ăn mày tàn tật không tham lam, thì vô cùng cảm động. Ông xem xét cẩn thận trường hợp của Lâm Đăng Chương, phát hiện ra bị oan, bèn trả lại toàn bộ số bạc, phóng thích Lâm Đăng Chương. Sau khi trở về nhà, Lâm Đăng Chương đã sử dụng số bạc này để mở một cửa hàng ngũ kim mưu sinh, rồi chuộc lại con trai mình. Hai vợ chồng hàng ngày đều cầu nguyện cho vị ân nhân nọ.

Vợ chồng Lâm Đăng Chương mở cửa hàng trong ba năm, kinh doanh phát đạt. Một hôm Từ Lương Tứ tình cờ gánh nước ngang qua trước cửa hàng ngũ kim của nhà họ Lâm. Vợ của Lâm Đăng Chương hàng ngày tưởng nhớ thắp hương, bỗng thấy người này tướng mạo rất giống với ân nhân, chỉ khác là người này đi lại bình thường, nên nhất thời không dám nhận. Nhưng đột nhiên trong tâm dâng lên một cảm xúc không cam lòng, dứt khoát chạy tới bắt chuyện. Nói chuyện xong cô vui mừng khôn xiết, gọi chồng tới, Từ Lương Tứ chưa kịp từ chối, hai người đã khấu đầu tạ ơn. Hai vợ chồng nghe nói Từ Lương Tứ làm thuê kiếm sống, bèn thành tâm thành ý giữ anh ta ở lại cửa hàng. Kể từ đó, Từ Lương Tứ sống ổn định hơn, không còn phải làm việc nặng nhọc nữa.

Sau này, vợ chồng Lâm Đăng Chương trở về Quảng Đông, thừa kế gia sản của người chú ruột, nên tặng lại toàn bộ cửa hàng ngũ kim, cùng những tài sản khác ở Đài Loan cho Từ Lương Tứ. Trong những năm cuối đời, Từ Lương Tứ trở thành một phú ông ở địa phương. Ông ta đã dành phần lớn gia sản của mình cho một nhà thuốc, mong có thể cứu giúp nhiều bệnh nhân nghèo không có tiền chữa trị.

Từ Lương Tứ vì hiểu đại nghĩa, sinh thiện niệm, mà cuối cùng từ ăn mày đắc phúc báo thành phú ông. Nói về chuyện tham tài gặp ác báo, cũng có một câu chuyện đối lập khá nổi tiếng, được lưu truyền như thế này.

Vào những năm Khang Hy thời nhà Thanh, có một thư sinh tên là Phạm Hiểu Kiệt. Cha của Phạm Hiểu Kiệt làm trợ giảng tại Quốc Tử Giám. Anh ta theo cha đến Bắc Kinh và đã học ở Quốc Tử Giám nhiều năm. Một hôm tình cờ đi ngang qua phố Diên Thọ Tự ở Bắc Kinh thì anh ta bước vào một hiệu sách. Lúc đó có một cậu bé mua cuốn “Lã Thị Xuân Thu” đứng trước quầy, lúc lấy tiền ra trả thì tình cờ làm rơi một đồng xu xuống cạnh chân Phạm Hiểu Kiệt. Không ngờ Phạm Hiểu Kiệt đảo mắt nhìn xung quanh, rồi dùng chân phải dẫm lên đồng xu nọ.

Khi cậu bé đi rồi, Phạm Hiểu Kiệt bèn cúi xuống nhặt đồng xu. Anh ta không ngờ rằng một ông già lớn tuổi ngồi ở cửa hàng đã nhìn thấy. Ông ta nhìn chằm chặp vào Phạm Hiểu Kiệt hồi lâu, rồi đứng dậy bắt chuyện hỏi thăm chuyện nhà cửa gốc gác. Sau đó ông lão rời đi.

Sau này, Phạm Hiểu Kiệt vào Kí sự viện làm việc với tư cách là quan giám sát. Anh ta vượt qua kỳ thi và được bổ nhiệm nhậm chức tại huyện Thường Thục, Giang Tô. Phạm Hiểu Kiệt đến Nam Kinh, trước tiên tới phủ Giang Ninh báo danh, và xin được yết kiến thượng cấp của mình.

Lúc đó Thang Bân, Tuần phủ Giang Tô đang ở nha phủ Giang Ninh. Danh thiếp của Phạm Hiểu Kiệt đưa vào thì không ngờ là không được gặp mặt. Phạm Hiểu Kiệt đành phải quay trở về nhà trọ, ngày hôm sau lại đến, nhưng vẫn không được gặp mặt, cứ liên tiếp như vậy suốt 10 ngày liền. Đến ngày thứ 11, Phạm Hiểu Kiệt lại nhẫn nại xin được tiếp kiến một lần nữa thì được truyền lệnh: “Phạm Hiểu Kiệt không cần phải tới huyện Thường Thục nhậm chức nữa, tên của người đã được viết vào tấu chương luận tội, ngươi đã bị cách chức vì tội tham tiền rồi.”

Phạm Hiểu Kiệt bối rối vì bản thân còn chưa nhậm chức, bèn trần tình với người hộ vệ. Người hộ vệ vào trong bẩm báo, rồi bước ra truyền lại lời của Tuần phủ đại nhân: “Phạm Hiểu Kiệt, ngươi không nhớ những gì đã xảy ra trong hiệu sách trên đường Diên Thọ Từ sao? Khi còn là một tú tài, ngươi đã tham lam một đồng xu. Hôm nay ngươi được làm quan địa phương, sau này liệu sẽ không vắt óc nghĩ kế tham ô, trở thành một kẻ cường đạo đội mũ ô sa chứ? Ngươi lập tức bỏ lại quan ấn, rời khỏi đây, đừng khiến bách tính phải chịu khổ.”

Hóa ra ông lão khi xưa chính là Thang Bân, Tuần phủ đại nhân đang âm thầm đi thị sát.

Phạm Hiểu Kiệt vì tham một xu, mà mất đi tiền đồ. Nếu vì mê muội sùng bái kim tiền, gây tổn hại cho tính mệnh người khác, thì báo ứng đâu chỉ đơn giản như vậy. So sánh với Từ Lương Tứ thì đúng là một niệm sai khác đã dẫn tới sự khác biệt trên trời dưới vực.

Hết thảy những việc chúng ta làm hôm nay đều là lựa chọn cho tương lai của mình. Thiện niệm là phù hợp với thiên lý và cũng là lựa chọn sáng suốt nhất của con người vậy.

Theo Secretchina.com
Thiên Cầm biên dịch

Nguồn: trithucvn.net

Hits: 20

Bài nên xem:

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì?

Đơn giản là - hiểu sai thì sẽ có ứng xử hành động sai, ứng xử hành động sai thì kết quả không tốt cho mình [và kể cả người thân], vì người ta nghĩ gì làm gì thì đều sẽ phát sinh một kết quả về sau, đó là quy luật. Cụ thể việc này ra sao? Các bạn đọc ở vế sau bài viết, chúng tôi cần nói một chút về bối cảnh và đầu đuôi sự việc các bạn mới có thể hiểu hết.

Học viên Pháp Luân Công Việt Nam luyện công (Nguồn ảnh: Internet)

Có một điều mà rất nhiều người vướng phải, ấy là cho rằng Pháp Luân Công là tà đạo, làm chính trị. “Chẳng đúng thế sao, đài báo ti vi, trên mạng trên facebook họ nói đầy đấy thôi, đài báo nhà nước cũng nói đấy thôi”. Bạn nói thể chẳng phải rất ư là định kiến theo số đông và bất công sao? Chúng ta ai cũng nói câu tôi nghe gì cũng là “nghe bằng hai tai” hoặc “không biết thì cũng không nên nghe này kia mà nói lung tung”, nhưng bạn đang dùng hai tai mà nghe mà tin cùng một luồng thông tin nói xấu, trang web và sách của Pháp Luân Công công khai trên mạng, muốn biết tốt xấu thì xem trực tiếp nghe trực tiếp những gì họ học họ làm thì sẽ rõ hết chứ đâu cần nghe qua ai. Là “tà đạo” thì giáo lý việc làm của nó nhất định phải liên quan đến điều ÁC. Là “làm chính trị” thì nó nhất định phải tranh quyền tranh chức hay cái ghế của ai đó, hay là liên quan đảng phái đấu đá,vv… Pháp Luân Công không có những điều này, bạn có thể kiểm chứng bằng việc tìm hiểu những điều họ học tại trang web chính thống của Pháp Luân Công [https://vi.falundafa.org/] có chữ nào là dạy làm ác, có chữ nào là kêu đi làm chính trị đảng phái. Đôi khi chúng ta sống một đời cùng vợ chồng, cha mẹ, thân thiết như vậy nhưng cũng không hiểu hết họ, huống hồ một tình huống mà chúng ta ở ngoài  và nghe qua như Pháp Luân Công.

Nhưng đài báo ti vi nhà nước cũng nói như vậy” - đài báo ti vi nhà nước cũng rất nhiều kênh, có kênh nói có kênh không, đài báo ti vi cũng là người có hiểu đúng và hiểu sai, có người đưa tin sự thật và có người đưa tin theo “ý đồ” của cá nhân người viết, việc ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã cách đây 23 năm [1999], bây giờ họ viết bài cũng chỉ dựa vào tài liệu lượm lặt trên mạng hoặc bên nhà nước TQ đưa qua, đây chẳng khác nào là “lấy “sự thật” được nói ra từ miệng tên giết người cưỡng bức rồi về đưa tin về vụ án mà nó gây ra”, và sự thật mà tên giết người đó nói là nó có lý do hợp lý để giết người và cưỡng bức - trớ trêu thay đây là chỗ mà nhiều người tin theo.

Quay ngược thời gian nói về việc này, HitsLe khi diệt chủng  6 triệu người Do Thái hắn ta cũng làm công tác tuyên truyền, nhiều người dân Đức lúc bấy giờ cũng ủng hộ và đồng quan điểm với nó, nghe nói hắn cũng cho rằng người Do Thái muốn lật đổ và “làm chính trị”. Cho đến hôm nay nhân loại nhìn nhận hắn là kẻ diệt chủng tàn ác và là điển hình của tội ác với nhân loại.

Thời Kmer đỏ thổng trị Campuchia đã gây ra cái chết của ước chừng khoảng 1,4 triệu đến 2,2 triệu người, mà lúc đó tổng số dân của Campuchia chỉ khoảng hơn 7 triệu người, nó đương nhiên cho đài báo tuyên truyền rằng những người bị giết là thành phần "phản đảng, làm chính trị, phản cách mạng" (Khmer đỏ cũng là ĐCS và được Trung Cộng tiếp tay), một kiểu đại loại như thế. Nhân dân Campuchia thời đó cũng nhiều người đồng quan điểm và tin theo tuyên truyền của Pol Pot. Và giờ đây cả thế giới đã phán xử, nhân loại cũng biết về tội ác diệt chủng của nó.

ĐCSTQ đàn áp gia đình học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc (Nguồn ảnh: Chánh Kiến Net)

So sánh về mức độ tàn ác thì ĐCSTQ còn nhỉnh hơn HitLe và PolPot, lý do gì khiến bạn tin vào vu khống của nó về Pháp Luân Công rồi cho rằng Pháp Luân Công là “tà đạo, làm chính trị,vv…” trong khi cha ông của người Việt nhiều người đã chết nơi biển đảo hay biên giới vì đạn dược của Trung Cộng,  rất có thể sẽ rơi vào tình huống của người dân thế giới thời bấy giờ tin và nghe theo tuyên truyền của HitLe hay PolPot trước khi tội ác của nó chưa bị phơi bày.

Lại nói tôi tin vào đài báo của nhà nước Việt Nam chứ chẳng tin vào đài báo ĐCSTQ, đúng rồi, nhiều đài báo láng giềng của Đức cũng đưa tin theo tuyên truyền của HitLe và người dân láng giềng thì tin vào tuyên truyền của nhà nước họ, gián tiếp tin theo thôi.

Dẫn ra các ví dụ trên để nói về cách chúng ta tiếp nhận thông tin đài báo, phải chăng chúng ta có lần đã tự lừa mình theo cách trên khi phán đoán nhận định về một ai đó?

Hiểu về Pháp Luân Công thế nào cho đúng? 

Pháp Luân Công là một môn tu thuộc trường phái Phật, chiểu theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn để tu tâm và hành xử hàng ngày, kèm thêm 5 bài tập nhẹ nhàng giúp nâng cao sức khỏe. Người tu luyện Pháp Luân Công đa phần đạt được lợi ích to lớn về đạo đức và sức khỏe, điều này tạo thành sức hút mạnh mẽ khi vào 1999 đã có 100 triệu người Trung Quốc theo học (1/10 dân số TQ lúc bấy giờ).

Cảnh luyện công của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước 20 tháng 7 năm 1999 (Ngồn ảnh: Minh Huệ Net)

Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công chủ yếu là vì sự ganh tỵ: 100 triệu là lớn hơn số đảng viên ĐCSTQ thời bấy giờ [70 triệu], nó không chịu được việc có một đoàn thể nào lớn hơn nó. Nó cũng không chịu được khi sách của Pháp Luân Công (cuốn Chuyển Pháp Luân) thì người dân TQ người người tìm đọc, chuyền tay nhau đọc trong khi sách của nó (các sách về đảng) thì phải cưỡng chế nhồi nhét vào đầu người dân. Nó không chịu được vì người học Pháp Luân Công tin Thần kính Phật trong khi nó muốn lòng kính trọng Thần của người dân không được lớn hơn việc tôn thờ nó, nó muốn người dân coi đảng là nhất. Nó ganh tỵ vì người tập Pháp Luân Công lúc đó rất nhiều người tự nguyện làm việc tốt trong khi đảng viên của nó thì thỉnh thoảng mới có một tấm gương người tốt điển hình. Nó [Giang Trạch Dân - tổng bí thư ĐCSTQ lúc bấy giờ] không chịu được việc vợ, cũng như cấp dưới của nó hết lời ca ngợi đức độ của vị Sư phụ Pháp Luân Công, không chịu được việc người dân TQ kính trọng vị thầy của Pháp Luân Công từ tấm lòng trong khi nó là một lãnh tụ lại không có được điều này.

Tất cả điều trên khiến Giang Trạch Dân và ĐCSTQ phát động đàn áp Pháp Luân Công. Có người không thể nào tin được việc một lãnh tụ cấp cao lại đem lòng ganh tỵ và nghe phi lý, chủ yếu là vì họ vốn quan niệm rằng cấp cao là có đạo đức tư cách tốt, trong khi lịch sử nhân loại cho thấy ngay rất nhiều bậc vua chúa gọi là “hôn quân vô đạo”, lãnh đạo cấp cao nhưng nó cũng là người  không phải Thần Phật, là người mà ở vị trí nào mà không giữ được đạo đức thì cũng hành xử tệ thôi, chẳng phải thời hiện nay chúng ta đã chứng kiến rất nhiều tham quan ghế to chức to cũng làm điều xằng bậy đấy sao, núi thì to nhưng không phải không có rắn độc. Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã có nhiều quốc gia lên án và truy tố về tội ác này.

Thế giới lên án tội ác của Giang Trạch Dân. Ông ta sẽ bị trừng phạt vì đã đã tiến hành bức hại Pháp Luân Công (Nguồn ảnh: Tinh Hoa)

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì? Hiểu sai thì sẽ phát sinh ác cảm hoặc thù ghét phỉ báng, hoặc tham gia trực tiếp vào việc phá họ. Nhưng Pháp Luân Công là Phật Pháp, ác cảm hay thù ghét phỉ báng họ cũng chính là đang ác cảm thù ghét phỉ báng đối với Phật Pháp, ứng xử với Phật Pháp cũng tương đương với đang ứng xử với vị Thần vị Phật hoặc đệ tử của họ. Người có đức tin vào Thần Phật ai cũng biết rằng, khi một người thù ghét, xúc phạm, phỉ báng Thần Phật, Phật Pháp [dù chỉ là ý nghĩ trong tâm] thì sẽ tạo thành tội nghiệp to lớn và chịu báo ứng bi thảm vì tội nghiệp này. Có một điều dễ khiến người sai lầm ấy chính là họ không tin vào báo ứng và cho rằng chuyện viển vông mê tín, nói rằng tôi chả thấy ai bị báo ứng cả. Vì sự thật chẳng báo chí hay nhà nước nào đi thống kê “nhân quả báo ứng cả”, và đương sự bị báo ứng lúc đó họ chẳng thể đội mồ dậy nói cho chúng ta nghe, những chuyện nghe được từ dân gian hay người truyền lại thì lại cho là mê tín viển vông. Người Việt nói: “có kiêng có lành”, kính trọng Thần Phật hay tín ngưỡng chân chính thì chẳng mất gì cả, đương nhiên lành mà không có hại, còn việc xúc phạm một tín ngưỡng hoặc đoàn thể tín ngưỡng khác chỉ vì những điều của họ khác với nhận thức của bạn lại là việc rất không nên, có hại, bởi vì họ không tổn gì bạn cả. Nếu mà vô tri hùa theo đám ông mà ứng xử sai với những điều liên quan đến Thần Phật, Phật Pháp, hay cá nhân đoàn thể tín ngưỡng thì lại càng không nên.

Chúng tôi vừa nói cho bạn biết sự thật về Pháp Luân Công và lý do vì sao bạn cần hiểu đúng về nó, mục đích không phải vì để bạn học Pháp Luân Công, mà vì đây là Phật Pháp. Chúng ta không nên thù hận Phật Pháp, nếu không sẽ mang tai họa đến cho bản thân. Và khi nói về tội ác ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công, thì đương nhiên cần chỉ đích danh kẻ gây tội ác là ai. Chỉ đích danh ĐCSTQ thì phải có chữ “đảng”, có chữ “đảng” trong trường hợp này nào có liên quan gì đến chính trị. Đây cũng chính là điểm mà nhiều người vin vào để nói rằng Pháp Luân Công làm chính trị, chỉ vì có nhắc đến một chữ “đảng”.

Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Khi bạn hiểu đúng, bạn sẽ không thù ghét ác cảm với Pháp Luân Công, không phỉ báng Phật Pháp, không hùa theo tuyên truyền vu khống của Trung Cộng, sẽ không phải chịu những gì liên quan đến báo ứng đối với việc này. Hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Công thường nói điều này, không hùa theo Trung Cộng trong tội ác mà nó làm đối với Pháp Luân Công thì sẽ không bị họa lây khi trời diệt nó. Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn. Chúng tôi chính mong muốn điều này cho bạn và người thân của bạn! Công đạo trong lòng tự bạn soi xét có thể hiểu được!

Tác giả: Pháp đồ

Nếu quý độc giả có câu chuyện hay, bức ảnh đẹp, lời thơ sâu lắng... có ý nguyện cùng chúng tôi gìn giữ những giá trị đạo đức truyền thống. Xin vui lòng gửi về hòm thư: admin@quayvetruyenthong.org

Có thể bạn quan tâm:

BÀI VIẾT XEM NHIỀU