Thứ Ba, 28 Tháng Sáu 2022

Tìm lại ánh trăng vàng Thu xưa

“Bao nhiêu bài thơ, bản nhạc, nhật ký, tranh họa…những tác phẩm văn học nghệ thuật đã từ mùa Thu bước ra nhưng vẫn không thể nào chở hết được những nỗi niềm trong đó.” (Nguồn ảnh: Việt Nam tôi)

Mùa Thu, thường đưa tôi trở về với những hoài niệm cũ, về những miền ký ức tưởng đã trôi lạc theo thời gian. Phía sau khung cửa mùa Thu là sắc màu rực rỡ của những chiếc lá vàng, là bầu trời trong xanh cao vời vợi, là nắng nhẹ nhàng hòa với cơn gió heo may, đôi khi có cả những hạt mưa bay bay phảng phất nhẹ như sương khói. Mùa Thu thay lá làm cả đất trời và cảnh vật cũng đổi thay, khoảnh khắc giao mùa này mang đến cho con người ta nhiều cảm xúc lắng đọng, suy tư như một niềm nhớ không thể gọi tên. Bao nhiêu bài thơ, bản nhạc, nhật ký, tranh họa…những tác phẩm văn học nghệ thuật đã từ mùa Thu bước ra nhưng vẫn không thể nào chở hết được những nỗi niềm trong đó.

Vùng Bắc Mỹ nơi tôi đang sống mùa Thu thật sự là một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ có thể làm say đắm lòng người mỗi khi lạc bước đến đây. Những rừng cây vào Thu thay lá nhuộm lên nền trời xanh biếc những màu vàng, đỏ, cam, xanh lam…cứ tiếp nối nhau trải dài khắp mọi ngả đường như muốn khoe hết vẻ đẹp của thiên nhiên bằng nhiều cung bậc sắc màu rực rỡ. Đêm, ánh trăng Thu trên cao thả những tia sáng vàng lấp lánh rắc lên những chiếc lá đang thay màu, làn gió Thu đi ngang làm tất cả trộn lẫn vào nhau chảy tràn óng ánh như một dòng sông vàng đang vỗ sóng vào bầu trời đêm trong vắt. Dòng sông của mùa Thu vàng và ánh trăng vàng đã đưa tôi trôi về miền ký ức tuổi thơ với những mùa Tết Trung thu đầy kỷ niệm nơi quê hương Việt Nam.

“Những rừng cây vào Thu thay lá nhuộm lên nền trời xanh biếc những màu vàng, đỏ, cam, xanh lam… cứ tiếp nối nhau trải dài khắp mọi ngả đường” (Nguồn ảnh: limitlesswalls.com)

Thuở ấy cuộc sống khó khăn, thiếu thốn nhiều lắm; cơm không đủ ăn, áo chưa đủ mặc thì làm sao dám mơ đến những thứ khác. Chiếc đèn Trung thu chỉ là niềm ao ước của tôi và bao đứa con nít thời bấy giờ. Trước Tết Trung thu vài ngày, những người cha thường chuốt tre, làm thành hình ông sao, cái nhà, hay đơn giản là một cái hình vuông vuông rồi lấy giấy mỏng phết hồ dán xung quanh vậy là thành chiếc đèn làm quà cho con trẻ; lũ trẻ thì vui mừng và nôn nao chờ Trung thu mau đến để được xách đèn đi chơi và khoe cùng chúng bạn.

Riêng tôi, tôi chưa bao giờ được cha mình làm cho một chiếc đèn nào như thế vì cha tôi đã mất rất lâu, từ trước khi tôi chào đời, mẹ tôi ở vậy một mình nuôi tôi khôn lớn. Tôi luôn tự mình làm những chiếc đèn rất ngây ngô với niềm vui và sự háo hức không kém một đứa nào trong xóm tôi. Trước Tết Trung thu, mỗi khi đi học, đi bán rau trên chợ hay la cà ngoài xóm là tôi đưa con mắt của mình vào những ngóc ngách giống như cách bà Hai mua ve chai lông vịt hay đi ngang nhà. Thấy bất cứ thứ gì có thể “chế biến” thành cái đèn là tôi lụm về chất ở một góc sau hè. Nhìn đi, ngó lại phần nhiều là vỏ lon sữa ông Thọ, may mắn thì được cái vỏ lon sữa bò lớn hơn một chút.

“Tôi luôn tự mình làm những chiếc đèn rất ngây ngô với niềm vui và sự háo hức không kém một đứa nào trong xóm tôi.”(Nguồn ảnh: Trò chơi dân gian)

Tôi lấy một cây đinh và búa hì hục đục từng lỗ nhỏ lên cái lon cho đến khi nào không còn chỗ để đục là coi như hoàn thành. Không ít lần tôi gõ búa vào tay mình đau điếng nhưng vẫn không ngăn được tôi làm đèn. Loay hoay cả buổi trưa rồi cũng xong, giờ đến công đoạn hoàn thiện. Lấy cọng dây chì cũ mèm cột vào làm quay, chặt một nhánh trúc làm cán để cầm, xin mẹ một cây đèn cầy nhỏ cắm vào bên trong rồi đem treo nó ở cạnh cửa sổ để dễ nhìn thấy khi đi qua đi lại trong nhà. Tôi nôn nao chờ đến ngày Trung thu với một niềm hạnh phúc lâng lâng khó tả.

Gần tới Trung thu, mấy đứa con nít chúng tôi đêm nào cũng ra nhìn lên trời coi trăng đêm nay tròn chưa, lớn và sáng chưa… Thời tôi còn nhỏ, tôi nhớ bầu trời đêm rất cao, rất rộng, đầy sao lấp lánh; trăng thì vừa tròn, vừa sáng có thể nhìn thấy được chị Hằng, chú Cuội và cây đa trên đó. Rồi ngày Trung thu cũng đến, chiều ăn cơm sớm, tắm rửa sạch sẽ, quần áo gọn gàng, nhờ mẹ thắt cho hai bím tóc xinh xinh. Thấy trên bàn mẹ đã bày một dĩa trên đó có trái bưởi, nải chuối, vài trái quýt, mận; cạnh là mấy cái bánh in bằng bột nếp và một bình trà. Mẹ nói “cúng Rằm đón trăng xong mẹ sẽ cho con ăn hết”, tôi vui quá! rối rít cảm ơn mẹ và không quên chắp tay khấn “Ông Trời ơi! Con xin Ông tối nay đừng mưa”, xin ông cho con hai cái bánh in, một trái quýt bỏ vào hai bên túi áo, tôi nhanh lẹ xách cái đèn vỏ lon, châm nến rồi chạy ù ra ngõ.

“Xin ông cho con hai cái bánh in, một trái quýt bỏ vào hai bên túi áo, tôi nhanh lẹ xách cái đèn vỏ lon, châm nến rồi chạy ù ra ngõ.” (Nguồn ảnh: Tuổi thơ)

Thời đó nhà cửa thưa thớt, đèn điện không nhiều nên ánh trăng và ánh sáng của những chiếc đèn trở nên rất lung linh, huyền ảo. Tôi vừa đi vừa cẩn thận che gió cho đèn không bị tắt, ánh nến rọi qua những cái lỗ trên lon sữa chiếu xuống đất những tia sáng mà với tôi lúc bấy giờ nó đẹp hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy; nó nhấp nháy, nhảy nhót theo từng nhịp chân tôi bước. Tôi hoà với mấy đứa thành một hàng đi quanh xóm, vừa đi vừa hát “Tết Trung thu em xách đèn đi chơi, em xách đèn đi khắp xóm làng…”, đi ngang nhà đứa nào chưa ra chơi thì dừng lại kêu và đứng chờ, cứ thế mà hàng xếp mỗi lúc càng dài. Đi ngang qua nhà mấy bà, mấy cô đang cúng Rằm cũng được cho chút lộc là kẹo dừa, bánh men, bánh in…toàn những món đơn sơ mà sao ngon quá! Thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua, cả đám tụm lại che cho đèn không bị tắt, hoặc mồi lửa thắp lại nến.

“Tôi hoà với mấy đứa thành một hàng đi quanh xóm, vừa đi vừa hát ‘Tết Trung thu em xách đèn đi chơi, em xách đèn đi khắp xóm làng…'”(Nguồn ảnh: Trò chơi dân gian)

Đi mỏi chân lại tìm bãi đất trống ngồi xếp thành vòng tròn, để mấy cái đèn ở giữa mà ngó, rồi ăn bánh và kể đủ thứ chuyện dưới ánh trăng Trung thu. Đèn có cái đẹp, có cái đơn sơ nhưng không làm mất đi niềm vui của chúng tôi. Ngó tới, ngó lui một hồi dù không nói ra nhưng trong bụng đứa nào cũng cho là cái đèn của mình là đẹp nhất. Tôi cũng thấy cái đèn vỏ lon của mình vừa đẹp, vừa chắc chứ không dễ bị cháy như mấy cái đèn bằng giấy, nó chỉ hơi nóng khi tôi lỡ đụng tay vào.

Trung thu bây giờ so với trung thu ngày trước khác nhau nhiều lắm! Khác trong từng món quà bánh, từng món đồ chơi, trong cả cách đón trung thu lẫn trong lòng từng con người. Trung thu quê tôi nay rực rỡ sắc màu, những chiếc lồng đèn nhựa bằng pin đủ mọi hình thù bày bán khắp nơi bên cạnh bao nhiêu loại bánh trái cao cấp khác. Phố thị ồn ào náo nhiệt, đèn màu sáng rực như muốn át cả ánh trăng rằm.

Trẻ con giờ đây được cho nhiều đồ chơi, nhiều quà bánh nhưng sao tôi không tìm thấy vẻ háo hức nơi chúng, vẫn thiếu một thứ mà những đứa trẻ nghèo khó chúng tôi khi xưa có được. Đó là sự hồn nhiên, là cảm giác hạnh phúc từ sâu trong tâm hồn với những ký ức rất đẹp mang đầy đủ ý nghĩa thật sự của ngày Tết Trung thu. Một cảm xúc mà ngày nay ta khó tìm thấy được trong cuộc sống quá đủ đầy, đua chen, hưởng thụ. Nếu hỏi trẻ nhỏ ngày nay cảm nhận thế nào về ngày Tết Trung thu? cũng thật là khó cho các em bởi vì nó không có sự khác biệt so với những ngày bình thường là mấy. Hoàn cảnh thay đổi, con người thay đổi, những giá trị cũ cũng thay đổi, niềm vui cũng chẳng còn giống nhau, hoài niệm bao nhiêu cũng chẳng thể nào khiến mọi thứ quay trở lại.

“Trẻ con giờ đây được cho nhiều đồ chơi, nhiều quà bánh nhưng sao tôi không tìm thấy vẻ háo hức nơi chúng, vẫn thiếu một thứ mà những đứa trẻ nghèo khó chúng tôi khi xưa có được.” (Nguồn ảnh: Moon Cake)

Theo thời gian, tôi như cánh chim rời tổ ấm bay đến phương xa. Càng đi xa càng thương nhớ về những ngày xưa cũ; sống trong văn hóa phương Tây càng thấy quý trọng những giá trị truyền thống mộc mạc nơi quê nhà, càng lo lắng vì sợ những giá trị này sẽ bị mai một, bị cuốn trôi vào quên lãng. Trung thu xa xứ cũng có mâm ngũ quả, có trò chơi dân gian truyền thống như: múa lân, rước đèn ông sao, kéo co,…là dịp hồi tưởng lại những kỉ niệm của một thời tuổi thơ đã trôi qua, cảm nhận rõ niềm vui của những người xa quê khi nhìn con cháu mình được sống trong không khí cộng đồng ấm áp. Được giữ gìn và cảm nhận giá trị truyền thống quê hương nơi xứ người khiến tôi không khỏi bồi hồi, xúc động khi nhớ đến những ngày rong ruổi cùng bạn bè múa hát, rước đèn Trung thu nơi làng quê nghèo năm ấy, tôi càng thêm nhớ quê nhà, nhớ người thân da diết.

Đất trời lại vào thu, sự giao mùa kỳ diệu vĩnh hằng vẫn tiếp tục. Từng mùa Thu, từng mùa trăng cứ nối tiếp nhau để lại sau lưng bao năm tháng. Người già sống với hoài niệm, tuổi trẻ hướng đến tương lai, mỗi thế hệ một cách nhìn, cách cảm nhận khác nhau, nhưng chung nhất chính là nỗi nhớ và tình yêu dành cho quê hương, đất nước, gia đình của những người con xa xứ. Dưới trăng Thu đêm nay, tôi nhận ra rằng: Giá trị của hạnh phúc thực sự rất giản dị, nó chỉ là một cảm xúc đẹp, một hoài niệm đẹp; càng sâu lắng, càng khó quên. Và tôi cũng nhận ra một điều: Có những thứ ta càng truy cầu càng khó được, có những thứ chỉ khi nào bước ra khỏi vòng xoáy của cuộc sống ta mới nhận ra được giá trị và vẻ đẹp của nó, đó chính là nét đẹp của văn hoá truyền thống.

“Tôi thầm mong ước sao cho cuộc đời của mỗi người con dù bôn ba tận góc biển, chân trời nào cũng vẫn giữ được sự trong trẻo, tươi sáng, sâu lắng đặc trưng của văn hoá truyền thống dân tộc” (Nguồn ảnh: Việt Nam tôi)

Trung thu năm nay, tôi không còn mong cho Trời đừng mưa để đèn không bị tắt, không mong được mẹ cho mấy cái bánh in bỏ túi khi đi rước đèn quanh xóm; mà tôi thầm mong ước sao cho cuộc đời của mỗi người con dù bôn ba tận góc biển, chân trời nào cũng vẫn giữ được sự trong trẻo, tươi sáng, sâu lắng đặc trưng của văn hoá truyền thống dân tộc, nó lấp lánh ánh vàng như dòng sông mùa Thu dưới ánh trăng rằm. Dòng sông ấy luôn bắt đầu từ cội nguồn, chảy đi muôn phương mang đến cho đời nhiều điều quý giá, rồi lại hợp thành một dòng đổ ra biển lớn, cuối cùng cũng quay về tìm lại cội nguồn của mình. Khuya, bên ngoài cửa, lá vàng đang rơi và ánh trăng chiếu xuống càng lúc càng sáng hơn, toả khắp trời một màu Thu vàng dịu dàng trong đêm khuya tĩnh lặng.

Tuệ Tâm

Hits: 1366

Bài nên xem:

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì?

Đơn giản là - hiểu sai thì sẽ có ứng xử hành động sai, ứng xử hành động sai thì kết quả không tốt cho mình [và kể cả người thân], vì người ta nghĩ gì làm gì thì đều sẽ phát sinh một kết quả về sau, đó là quy luật. Cụ thể việc này ra sao? Các bạn đọc ở vế sau bài viết, chúng tôi cần nói một chút về bối cảnh và đầu đuôi sự việc các bạn mới có thể hiểu hết.

Học viên Pháp Luân Công Việt Nam luyện công (Nguồn ảnh: Internet)

Có một điều mà rất nhiều người vướng phải, ấy là cho rằng Pháp Luân Công là tà đạo, làm chính trị. “Chẳng đúng thế sao, đài báo ti vi, trên mạng trên facebook họ nói đầy đấy thôi, đài báo nhà nước cũng nói đấy thôi”. Bạn nói thể chẳng phải rất ư là định kiến theo số đông và bất công sao? Chúng ta ai cũng nói câu tôi nghe gì cũng là “nghe bằng hai tai” hoặc “không biết thì cũng không nên nghe này kia mà nói lung tung”, nhưng bạn đang dùng hai tai mà nghe mà tin cùng một luồng thông tin nói xấu, trang web và sách của Pháp Luân Công công khai trên mạng, muốn biết tốt xấu thì xem trực tiếp nghe trực tiếp những gì họ học họ làm thì sẽ rõ hết chứ đâu cần nghe qua ai. Là “tà đạo” thì giáo lý việc làm của nó nhất định phải liên quan đến điều ÁC. Là “làm chính trị” thì nó nhất định phải tranh quyền tranh chức hay cái ghế của ai đó, hay là liên quan đảng phái đấu đá,vv… Pháp Luân Công không có những điều này, bạn có thể kiểm chứng bằng việc tìm hiểu những điều họ học tại trang web chính thống của Pháp Luân Công [https://vi.falundafa.org/] có chữ nào là dạy làm ác, có chữ nào là kêu đi làm chính trị đảng phái. Đôi khi chúng ta sống một đời cùng vợ chồng, cha mẹ, thân thiết như vậy nhưng cũng không hiểu hết họ, huống hồ một tình huống mà chúng ta ở ngoài  và nghe qua như Pháp Luân Công.

Nhưng đài báo ti vi nhà nước cũng nói như vậy” - đài báo ti vi nhà nước cũng rất nhiều kênh, có kênh nói có kênh không, đài báo ti vi cũng là người có hiểu đúng và hiểu sai, có người đưa tin sự thật và có người đưa tin theo “ý đồ” của cá nhân người viết, việc ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã cách đây 23 năm [1999], bây giờ họ viết bài cũng chỉ dựa vào tài liệu lượm lặt trên mạng hoặc bên nhà nước TQ đưa qua, đây chẳng khác nào là “lấy “sự thật” được nói ra từ miệng tên giết người cưỡng bức rồi về đưa tin về vụ án mà nó gây ra”, và sự thật mà tên giết người đó nói là nó có lý do hợp lý để giết người và cưỡng bức - trớ trêu thay đây là chỗ mà nhiều người tin theo.

Quay ngược thời gian nói về việc này, HitsLe khi diệt chủng  6 triệu người Do Thái hắn ta cũng làm công tác tuyên truyền, nhiều người dân Đức lúc bấy giờ cũng ủng hộ và đồng quan điểm với nó, nghe nói hắn cũng cho rằng người Do Thái muốn lật đổ và “làm chính trị”. Cho đến hôm nay nhân loại nhìn nhận hắn là kẻ diệt chủng tàn ác và là điển hình của tội ác với nhân loại.

Thời Kmer đỏ thổng trị Campuchia đã gây ra cái chết của ước chừng khoảng 1,4 triệu đến 2,2 triệu người, mà lúc đó tổng số dân của Campuchia chỉ khoảng hơn 7 triệu người, nó đương nhiên cho đài báo tuyên truyền rằng những người bị giết là thành phần "phản đảng, làm chính trị, phản cách mạng" (Khmer đỏ cũng là ĐCS và được Trung Cộng tiếp tay), một kiểu đại loại như thế. Nhân dân Campuchia thời đó cũng nhiều người đồng quan điểm và tin theo tuyên truyền của Pol Pot. Và giờ đây cả thế giới đã phán xử, nhân loại cũng biết về tội ác diệt chủng của nó.

ĐCSTQ đàn áp gia đình học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc (Nguồn ảnh: Chánh Kiến Net)

So sánh về mức độ tàn ác thì ĐCSTQ còn nhỉnh hơn HitLe và PolPot, lý do gì khiến bạn tin vào vu khống của nó về Pháp Luân Công rồi cho rằng Pháp Luân Công là “tà đạo, làm chính trị,vv…” trong khi cha ông của người Việt nhiều người đã chết nơi biển đảo hay biên giới vì đạn dược của Trung Cộng,  rất có thể sẽ rơi vào tình huống của người dân thế giới thời bấy giờ tin và nghe theo tuyên truyền của HitLe hay PolPot trước khi tội ác của nó chưa bị phơi bày.

Lại nói tôi tin vào đài báo của nhà nước Việt Nam chứ chẳng tin vào đài báo ĐCSTQ, đúng rồi, nhiều đài báo láng giềng của Đức cũng đưa tin theo tuyên truyền của HitLe và người dân láng giềng thì tin vào tuyên truyền của nhà nước họ, gián tiếp tin theo thôi.

Dẫn ra các ví dụ trên để nói về cách chúng ta tiếp nhận thông tin đài báo, phải chăng chúng ta có lần đã tự lừa mình theo cách trên khi phán đoán nhận định về một ai đó?

Hiểu về Pháp Luân Công thế nào cho đúng? 

Pháp Luân Công là một môn tu thuộc trường phái Phật, chiểu theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn để tu tâm và hành xử hàng ngày, kèm thêm 5 bài tập nhẹ nhàng giúp nâng cao sức khỏe. Người tu luyện Pháp Luân Công đa phần đạt được lợi ích to lớn về đạo đức và sức khỏe, điều này tạo thành sức hút mạnh mẽ khi vào 1999 đã có 100 triệu người Trung Quốc theo học (1/10 dân số TQ lúc bấy giờ).

Cảnh luyện công của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước 20 tháng 7 năm 1999 (Ngồn ảnh: Minh Huệ Net)

Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công chủ yếu là vì sự ganh tỵ: 100 triệu là lớn hơn số đảng viên ĐCSTQ thời bấy giờ [70 triệu], nó không chịu được việc có một đoàn thể nào lớn hơn nó. Nó cũng không chịu được khi sách của Pháp Luân Công (cuốn Chuyển Pháp Luân) thì người dân TQ người người tìm đọc, chuyền tay nhau đọc trong khi sách của nó (các sách về đảng) thì phải cưỡng chế nhồi nhét vào đầu người dân. Nó không chịu được vì người học Pháp Luân Công tin Thần kính Phật trong khi nó muốn lòng kính trọng Thần của người dân không được lớn hơn việc tôn thờ nó, nó muốn người dân coi đảng là nhất. Nó ganh tỵ vì người tập Pháp Luân Công lúc đó rất nhiều người tự nguyện làm việc tốt trong khi đảng viên của nó thì thỉnh thoảng mới có một tấm gương người tốt điển hình. Nó [Giang Trạch Dân - tổng bí thư ĐCSTQ lúc bấy giờ] không chịu được việc vợ, cũng như cấp dưới của nó hết lời ca ngợi đức độ của vị Sư phụ Pháp Luân Công, không chịu được việc người dân TQ kính trọng vị thầy của Pháp Luân Công từ tấm lòng trong khi nó là một lãnh tụ lại không có được điều này.

Tất cả điều trên khiến Giang Trạch Dân và ĐCSTQ phát động đàn áp Pháp Luân Công. Có người không thể nào tin được việc một lãnh tụ cấp cao lại đem lòng ganh tỵ và nghe phi lý, chủ yếu là vì họ vốn quan niệm rằng cấp cao là có đạo đức tư cách tốt, trong khi lịch sử nhân loại cho thấy ngay rất nhiều bậc vua chúa gọi là “hôn quân vô đạo”, lãnh đạo cấp cao nhưng nó cũng là người  không phải Thần Phật, là người mà ở vị trí nào mà không giữ được đạo đức thì cũng hành xử tệ thôi, chẳng phải thời hiện nay chúng ta đã chứng kiến rất nhiều tham quan ghế to chức to cũng làm điều xằng bậy đấy sao, núi thì to nhưng không phải không có rắn độc. Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã có nhiều quốc gia lên án và truy tố về tội ác này.

Thế giới lên án tội ác của Giang Trạch Dân. Ông ta sẽ bị trừng phạt vì đã đã tiến hành bức hại Pháp Luân Công (Nguồn ảnh: Tinh Hoa)

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì? Hiểu sai thì sẽ phát sinh ác cảm hoặc thù ghét phỉ báng, hoặc tham gia trực tiếp vào việc phá họ. Nhưng Pháp Luân Công là Phật Pháp, ác cảm hay thù ghét phỉ báng họ cũng chính là đang ác cảm thù ghét phỉ báng đối với Phật Pháp, ứng xử với Phật Pháp cũng tương đương với đang ứng xử với vị Thần vị Phật hoặc đệ tử của họ. Người có đức tin vào Thần Phật ai cũng biết rằng, khi một người thù ghét, xúc phạm, phỉ báng Thần Phật, Phật Pháp [dù chỉ là ý nghĩ trong tâm] thì sẽ tạo thành tội nghiệp to lớn và chịu báo ứng bi thảm vì tội nghiệp này. Có một điều dễ khiến người sai lầm ấy chính là họ không tin vào báo ứng và cho rằng chuyện viển vông mê tín, nói rằng tôi chả thấy ai bị báo ứng cả. Vì sự thật chẳng báo chí hay nhà nước nào đi thống kê “nhân quả báo ứng cả”, và đương sự bị báo ứng lúc đó họ chẳng thể đội mồ dậy nói cho chúng ta nghe, những chuyện nghe được từ dân gian hay người truyền lại thì lại cho là mê tín viển vông. Người Việt nói: “có kiêng có lành”, kính trọng Thần Phật hay tín ngưỡng chân chính thì chẳng mất gì cả, đương nhiên lành mà không có hại, còn việc xúc phạm một tín ngưỡng hoặc đoàn thể tín ngưỡng khác chỉ vì những điều của họ khác với nhận thức của bạn lại là việc rất không nên, có hại, bởi vì họ không tổn gì bạn cả. Nếu mà vô tri hùa theo đám ông mà ứng xử sai với những điều liên quan đến Thần Phật, Phật Pháp, hay cá nhân đoàn thể tín ngưỡng thì lại càng không nên.

Chúng tôi vừa nói cho bạn biết sự thật về Pháp Luân Công và lý do vì sao bạn cần hiểu đúng về nó, mục đích không phải vì để bạn học Pháp Luân Công, mà vì đây là Phật Pháp. Chúng ta không nên thù hận Phật Pháp, nếu không sẽ mang tai họa đến cho bản thân. Và khi nói về tội ác ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công, thì đương nhiên cần chỉ đích danh kẻ gây tội ác là ai. Chỉ đích danh ĐCSTQ thì phải có chữ “đảng”, có chữ “đảng” trong trường hợp này nào có liên quan gì đến chính trị. Đây cũng chính là điểm mà nhiều người vin vào để nói rằng Pháp Luân Công làm chính trị, chỉ vì có nhắc đến một chữ “đảng”.

Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Khi bạn hiểu đúng, bạn sẽ không thù ghét ác cảm với Pháp Luân Công, không phỉ báng Phật Pháp, không hùa theo tuyên truyền vu khống của Trung Cộng, sẽ không phải chịu những gì liên quan đến báo ứng đối với việc này. Hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Công thường nói điều này, không hùa theo Trung Cộng trong tội ác mà nó làm đối với Pháp Luân Công thì sẽ không bị họa lây khi trời diệt nó. Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn. Chúng tôi chính mong muốn điều này cho bạn và người thân của bạn! Công đạo trong lòng tự bạn soi xét có thể hiểu được!

Tác giả: Pháp đồ

Nếu quý độc giả có câu chuyện hay, bức ảnh đẹp, lời thơ sâu lắng... có ý nguyện cùng chúng tôi gìn giữ những giá trị đạo đức truyền thống. Xin vui lòng gửi về hòm thư: admin@quayvetruyenthong.org

Có thể bạn quan tâm:

BÀI VIẾT XEM NHIỀU