Thứ Ba, 28 Tháng Sáu 2022

Nói lời hay – ý đẹp

           (Nguồn ảnh: Tạp chí Đại Kỷ Nguyên Việt Nam)

Người xưa luôn răng dạy con cháu phải ăn nói cho lễ phép, lịch sự, có trên có dưới…thể hiện phẩm chất là người được giáo dục tốt. Học từng cử chỉ, ánh mắt của người khác để thấu hiểu mà đối xử cho phù hợp, tôn trọng mọi người xung quanh, không phân biệt đối xử bởi ngoại hình của ai… Người ta nói học thứ xấu thì dễ, còn học điều tốt thì khó lắm…có khi học cả đời vẫn chưa hoàn thiện. Xã hội sẽ phồn thịnh khi con người biết học hỏi, gìn giữ những giá trị đạo đức cốt lõi. Còn ngược lại sẽ là thảm kịch và bị phá hủy bắt đầu từ những hành vi vượt khỏi quy phạm đạo đức làm người.

Cuộc sống xoay vần liên hồi, thế hệ cũ và mới cứ tuần tự chuyển tiếp, đồng thời rất nhiều giá trị nền tảng tốt đẹp từ gia đình truyền thống lại bị mất đi từng chút một… Không còn mấy gia đình đề cao giáo dục con cháu về phương diện biết “nói lời hay – ý đẹp” nữa, mà thay vào đó cổ súy tâm thái thô tục sẵn sàng trả đũa bất kể ai nói lời không vừa ý mình, hay mình phải chịu chút thiệt thòi, có khi mâu thuẫn nhỏ của trẻ con lại trở thành họa của người lớn. Ông cha ngày trước thì nghĩ ngược lại rằng ra đường chịu chút thiệt thòi không có gì là không tốt, nó sẽ dạy chúng ta nhẫn nại hơn, mạnh mẽ hơn, biết mình đang ở đâu, từ đó mà thúc đẩy vươn lên… “đá không mài thì không nên ngọc”.

“Rất nhiều giá trị nền tảng tốt đẹp từ gia đình truyền thống lại bị mất đi từng chút một… Không còn mấy gia đình đề cao giáo dục con cháu (Nguồn ảnh: Internet)

Con người là một sinh mệnh cao cấp được Thần tạo ra và con người có thể trao đổi với nhau bằng ngôn ngữ. Nhưng nếu chỉ biết cất tiếng nói thôi thì chưa đủ, mà cần phải học hỏi cách nói để sử dụng một hiệu quả công cụ ngôn ngữ phù hợp theo ý Thần ban, phát huy hết giá trị của nó… có câu rằng “chim khôn kêu tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”. Phải học để phân biệt ra những lời nên nói và không nên nói ra…nó còn thể hiện phương diện tôn kính Thần linh, dùng ngôn ngữ mà giao tiếp câu thông với Thần, nên tránh dùng những ngôn từ xúc phạm Thần Phật hay tổn thương người khác từ đó mà tạo nghiệp không ngừng.

Nhiều người không quan tâm suy nghĩ trong việc nói năng giao tiếp, họ cho rằng chỉ ai đi tu rồi mới cần làm điều đó. Cũng đúng là việc “tu khẩu” nó vô cùng quan trọng trong giới tu luyện, nếu họ biết tu cái miệng của mình thì đường tu có thể nói đã đi được phân nửa rồi. Nhưng là người thường thì cũng tạo ác nghiệp lớn bởi cái miệng, biết chăm sóc nó thì phúc khí được gìn giữ chẳng tốt sao. Ngoài việc biết nói lời hay mà phải còn dùng “ý đẹp” tức là thể hiện cái tâm của người nói trong ấy. Bây giờ rất nhiều người có thể nói lời rất ngọt ngào, dễ nghe…nhưng người đặt tâm mà nghe thì chúng ta sẽ nhận ra rất nhiều là không xuất phát từ tâm của họ, mà chỉ là lời nói đẩy đưa cho qua chuyện. Đôi khi vì lợi ích bản thân mà nói lời trái lương tâm, nịnh hót… Vậy trong lời nói hay ấy thì lại không tồn tại ý đẹp, nó trở nên sáo rỗng, không có chân tâm ở đó.

“Ngoài việc biết nói lời hay mà phải còn dùng “ý đẹp” tức là thể hiện cái tâm của người nói trong ấy.” (Tranh lụa của hoạ sĩ Mai Trung Thứ)

Xã hội ngày nay xuất hiện nhiều về “bạo lực ngôn ngữ” nó là hình thức mà người ta sẽ không hành động thô bạo tay chân với người khác nữa, để thể hiện người ta đã văn minh hơn rồi, thay vào đó họ sẽ dùng lời nói mà làm tổn thương hoặc khủng bố tinh thần người khác… Có người không chịu được sự tổn thương, xấu hổ bởi sự chỉ trích của người khác mà có khi dẫn đến tự sát. Lúc này có thể thấy lời nói đã trở thành một loại vũ khí sát thương có kém gì gươm đao…vô tình tạo oan nghiệp. Ở đây “nói lời hay – ý đẹp” còn hàm chứa đạo làm người. Lời nói hay mà ý cũng đẹp thì sẽ thể hiện “nhân, lễ, nghĩa, trí, tín” trong đó. Dễ dàng thấy các trường học đều có bảng đề là “tiên học lễ, hậu học văn”. Nhưng giáo dục ngày nay vốn thật sự không lấy “lễ” để đối chiếu nữa. Họ lấy thành tích làm trọng tâm đánh giá…dẫn đến giáo dục đạo đức nền tảng tụt dốc.

Thật đau đầu khi xem những tập sách dạy văn của cấp tiểu học, nhiều tác phẩm không chứa đạo đức chuẩn mực để sáng tác nữa…lại trở thành tri thức dìu dắt đầu đời của cho con người. Nó giống như một cái cây lớn không có rễ bám được trồng ở công viên, được đứng trụ bởi nhiều cột trống đỡ nếu không nó sẽ bị ngã bởi một cơn gió. Một xã hội nếu không lấy giáo dục đạo đức làm trọng thì nó như cái cây kia vậy. Hơn nữa phải nhận ra rằng không thể đẩy trách nhiệm giáo dục đầu đời con trẻ cho trường học, vì nền tảng căn bản của đời người là gia đình… Khi nói đến sự ô nhiễm của xã hội người ta chỉ nghĩ đến là môi trường sống nhưng cái ô nhiễm thật sự đó lại là đạo đức bị ô nhiễm và biến dị… Con người là trung tâm của xã hội này, nên mọi thứ xung quanh phát sinh là từ con người, bởi vậy mọi sửa chửa cũng phải lấy con người làm gốc.

“nhiều tác phẩm không chứa đạo đức chuẩn mực để sáng tác nữa…lại trở thành tri thức dìu dắt đầu đời của cho con người. “(Trích Sách giáo khoa tiểu học VN)

Các bật tiền bối trong gia đình hãy thức tỉnh, hãy nhìn lại giá trị truyền thống tốt đẹp mà vận dụng giáo dục con cháu làm tốt vai trò của mình đừng chạy theo cái gọi là xã hội hiện đại mà quên đi trách nhiệm cao quý này…Hiện đại ở đây chỉ là nói về công cụ phục vụ cho đời sống con người ngày càng được thuận lợi dễ dàng hơn mà thôi. Còn đạo đức làm người thì không có loại sáng tạo, không có loại phát minh ra đạo đức kiểu hiện đại. Vì nó là được lưu lại bởi Thần chứ không phải kinh nghiệm phát triển của con người tạo ra mà có thể cải tiến nó. Nếu con người có ý định cải tiến đạo đức thì đó là chuyện không thể và làm trái đạo trời,cũng như một kẻ giết người mà đòi được tự do không phải trả giá vậy…nó đi ngược với quy luật của tạo hóa. Hơn thế nữa cái giá của việc xem thường đạo đức, giáo hóa của Thần thì hậu quả xã hội này phải nhận lấy sẽ là việc tiến đến những ngày đen tối,… Hãy ghi nhớ lời của cổ nhân: “Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”. Chỉ mượn ý vị của “nói lời hay – ý đẹp” để gửi đến đọc giả những hàm ý xung quanh.

“Các bật tiền bối trong gia đình hãy thức tỉnh, hãy nhìn lại giá trị truyền thống tốt đẹp mà vận dụng giáo dục con cháu làm tốt vai trò của mình đừng chạy theo cái gọi là xã hội hiện đại mà quên đi trách nhiệm cao quý này…” (Nguồn ảnh: Traditional Culture)

Tĩnh Nhiên

Hits: 94

Bài nên xem:

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì?

Đơn giản là - hiểu sai thì sẽ có ứng xử hành động sai, ứng xử hành động sai thì kết quả không tốt cho mình [và kể cả người thân], vì người ta nghĩ gì làm gì thì đều sẽ phát sinh một kết quả về sau, đó là quy luật. Cụ thể việc này ra sao? Các bạn đọc ở vế sau bài viết, chúng tôi cần nói một chút về bối cảnh và đầu đuôi sự việc các bạn mới có thể hiểu hết.

Học viên Pháp Luân Công Việt Nam luyện công (Nguồn ảnh: Internet)

Có một điều mà rất nhiều người vướng phải, ấy là cho rằng Pháp Luân Công là tà đạo, làm chính trị. “Chẳng đúng thế sao, đài báo ti vi, trên mạng trên facebook họ nói đầy đấy thôi, đài báo nhà nước cũng nói đấy thôi”. Bạn nói thể chẳng phải rất ư là định kiến theo số đông và bất công sao? Chúng ta ai cũng nói câu tôi nghe gì cũng là “nghe bằng hai tai” hoặc “không biết thì cũng không nên nghe này kia mà nói lung tung”, nhưng bạn đang dùng hai tai mà nghe mà tin cùng một luồng thông tin nói xấu, trang web và sách của Pháp Luân Công công khai trên mạng, muốn biết tốt xấu thì xem trực tiếp nghe trực tiếp những gì họ học họ làm thì sẽ rõ hết chứ đâu cần nghe qua ai. Là “tà đạo” thì giáo lý việc làm của nó nhất định phải liên quan đến điều ÁC. Là “làm chính trị” thì nó nhất định phải tranh quyền tranh chức hay cái ghế của ai đó, hay là liên quan đảng phái đấu đá,vv… Pháp Luân Công không có những điều này, bạn có thể kiểm chứng bằng việc tìm hiểu những điều họ học tại trang web chính thống của Pháp Luân Công [https://vi.falundafa.org/] có chữ nào là dạy làm ác, có chữ nào là kêu đi làm chính trị đảng phái. Đôi khi chúng ta sống một đời cùng vợ chồng, cha mẹ, thân thiết như vậy nhưng cũng không hiểu hết họ, huống hồ một tình huống mà chúng ta ở ngoài  và nghe qua như Pháp Luân Công.

Nhưng đài báo ti vi nhà nước cũng nói như vậy” - đài báo ti vi nhà nước cũng rất nhiều kênh, có kênh nói có kênh không, đài báo ti vi cũng là người có hiểu đúng và hiểu sai, có người đưa tin sự thật và có người đưa tin theo “ý đồ” của cá nhân người viết, việc ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã cách đây 23 năm [1999], bây giờ họ viết bài cũng chỉ dựa vào tài liệu lượm lặt trên mạng hoặc bên nhà nước TQ đưa qua, đây chẳng khác nào là “lấy “sự thật” được nói ra từ miệng tên giết người cưỡng bức rồi về đưa tin về vụ án mà nó gây ra”, và sự thật mà tên giết người đó nói là nó có lý do hợp lý để giết người và cưỡng bức - trớ trêu thay đây là chỗ mà nhiều người tin theo.

Quay ngược thời gian nói về việc này, HitsLe khi diệt chủng  6 triệu người Do Thái hắn ta cũng làm công tác tuyên truyền, nhiều người dân Đức lúc bấy giờ cũng ủng hộ và đồng quan điểm với nó, nghe nói hắn cũng cho rằng người Do Thái muốn lật đổ và “làm chính trị”. Cho đến hôm nay nhân loại nhìn nhận hắn là kẻ diệt chủng tàn ác và là điển hình của tội ác với nhân loại.

Thời Kmer đỏ thổng trị Campuchia đã gây ra cái chết của ước chừng khoảng 1,4 triệu đến 2,2 triệu người, mà lúc đó tổng số dân của Campuchia chỉ khoảng hơn 7 triệu người, nó đương nhiên cho đài báo tuyên truyền rằng những người bị giết là thành phần "phản đảng, làm chính trị, phản cách mạng" (Khmer đỏ cũng là ĐCS và được Trung Cộng tiếp tay), một kiểu đại loại như thế. Nhân dân Campuchia thời đó cũng nhiều người đồng quan điểm và tin theo tuyên truyền của Pol Pot. Và giờ đây cả thế giới đã phán xử, nhân loại cũng biết về tội ác diệt chủng của nó.

ĐCSTQ đàn áp gia đình học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc (Nguồn ảnh: Chánh Kiến Net)

So sánh về mức độ tàn ác thì ĐCSTQ còn nhỉnh hơn HitLe và PolPot, lý do gì khiến bạn tin vào vu khống của nó về Pháp Luân Công rồi cho rằng Pháp Luân Công là “tà đạo, làm chính trị,vv…” trong khi cha ông của người Việt nhiều người đã chết nơi biển đảo hay biên giới vì đạn dược của Trung Cộng,  rất có thể sẽ rơi vào tình huống của người dân thế giới thời bấy giờ tin và nghe theo tuyên truyền của HitLe hay PolPot trước khi tội ác của nó chưa bị phơi bày.

Lại nói tôi tin vào đài báo của nhà nước Việt Nam chứ chẳng tin vào đài báo ĐCSTQ, đúng rồi, nhiều đài báo láng giềng của Đức cũng đưa tin theo tuyên truyền của HitLe và người dân láng giềng thì tin vào tuyên truyền của nhà nước họ, gián tiếp tin theo thôi.

Dẫn ra các ví dụ trên để nói về cách chúng ta tiếp nhận thông tin đài báo, phải chăng chúng ta có lần đã tự lừa mình theo cách trên khi phán đoán nhận định về một ai đó?

Hiểu về Pháp Luân Công thế nào cho đúng? 

Pháp Luân Công là một môn tu thuộc trường phái Phật, chiểu theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn để tu tâm và hành xử hàng ngày, kèm thêm 5 bài tập nhẹ nhàng giúp nâng cao sức khỏe. Người tu luyện Pháp Luân Công đa phần đạt được lợi ích to lớn về đạo đức và sức khỏe, điều này tạo thành sức hút mạnh mẽ khi vào 1999 đã có 100 triệu người Trung Quốc theo học (1/10 dân số TQ lúc bấy giờ).

Cảnh luyện công của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước 20 tháng 7 năm 1999 (Ngồn ảnh: Minh Huệ Net)

Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công chủ yếu là vì sự ganh tỵ: 100 triệu là lớn hơn số đảng viên ĐCSTQ thời bấy giờ [70 triệu], nó không chịu được việc có một đoàn thể nào lớn hơn nó. Nó cũng không chịu được khi sách của Pháp Luân Công (cuốn Chuyển Pháp Luân) thì người dân TQ người người tìm đọc, chuyền tay nhau đọc trong khi sách của nó (các sách về đảng) thì phải cưỡng chế nhồi nhét vào đầu người dân. Nó không chịu được vì người học Pháp Luân Công tin Thần kính Phật trong khi nó muốn lòng kính trọng Thần của người dân không được lớn hơn việc tôn thờ nó, nó muốn người dân coi đảng là nhất. Nó ganh tỵ vì người tập Pháp Luân Công lúc đó rất nhiều người tự nguyện làm việc tốt trong khi đảng viên của nó thì thỉnh thoảng mới có một tấm gương người tốt điển hình. Nó [Giang Trạch Dân - tổng bí thư ĐCSTQ lúc bấy giờ] không chịu được việc vợ, cũng như cấp dưới của nó hết lời ca ngợi đức độ của vị Sư phụ Pháp Luân Công, không chịu được việc người dân TQ kính trọng vị thầy của Pháp Luân Công từ tấm lòng trong khi nó là một lãnh tụ lại không có được điều này.

Tất cả điều trên khiến Giang Trạch Dân và ĐCSTQ phát động đàn áp Pháp Luân Công. Có người không thể nào tin được việc một lãnh tụ cấp cao lại đem lòng ganh tỵ và nghe phi lý, chủ yếu là vì họ vốn quan niệm rằng cấp cao là có đạo đức tư cách tốt, trong khi lịch sử nhân loại cho thấy ngay rất nhiều bậc vua chúa gọi là “hôn quân vô đạo”, lãnh đạo cấp cao nhưng nó cũng là người  không phải Thần Phật, là người mà ở vị trí nào mà không giữ được đạo đức thì cũng hành xử tệ thôi, chẳng phải thời hiện nay chúng ta đã chứng kiến rất nhiều tham quan ghế to chức to cũng làm điều xằng bậy đấy sao, núi thì to nhưng không phải không có rắn độc. Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã có nhiều quốc gia lên án và truy tố về tội ác này.

Thế giới lên án tội ác của Giang Trạch Dân. Ông ta sẽ bị trừng phạt vì đã đã tiến hành bức hại Pháp Luân Công (Nguồn ảnh: Tinh Hoa)

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì? Hiểu sai thì sẽ phát sinh ác cảm hoặc thù ghét phỉ báng, hoặc tham gia trực tiếp vào việc phá họ. Nhưng Pháp Luân Công là Phật Pháp, ác cảm hay thù ghét phỉ báng họ cũng chính là đang ác cảm thù ghét phỉ báng đối với Phật Pháp, ứng xử với Phật Pháp cũng tương đương với đang ứng xử với vị Thần vị Phật hoặc đệ tử của họ. Người có đức tin vào Thần Phật ai cũng biết rằng, khi một người thù ghét, xúc phạm, phỉ báng Thần Phật, Phật Pháp [dù chỉ là ý nghĩ trong tâm] thì sẽ tạo thành tội nghiệp to lớn và chịu báo ứng bi thảm vì tội nghiệp này. Có một điều dễ khiến người sai lầm ấy chính là họ không tin vào báo ứng và cho rằng chuyện viển vông mê tín, nói rằng tôi chả thấy ai bị báo ứng cả. Vì sự thật chẳng báo chí hay nhà nước nào đi thống kê “nhân quả báo ứng cả”, và đương sự bị báo ứng lúc đó họ chẳng thể đội mồ dậy nói cho chúng ta nghe, những chuyện nghe được từ dân gian hay người truyền lại thì lại cho là mê tín viển vông. Người Việt nói: “có kiêng có lành”, kính trọng Thần Phật hay tín ngưỡng chân chính thì chẳng mất gì cả, đương nhiên lành mà không có hại, còn việc xúc phạm một tín ngưỡng hoặc đoàn thể tín ngưỡng khác chỉ vì những điều của họ khác với nhận thức của bạn lại là việc rất không nên, có hại, bởi vì họ không tổn gì bạn cả. Nếu mà vô tri hùa theo đám ông mà ứng xử sai với những điều liên quan đến Thần Phật, Phật Pháp, hay cá nhân đoàn thể tín ngưỡng thì lại càng không nên.

Chúng tôi vừa nói cho bạn biết sự thật về Pháp Luân Công và lý do vì sao bạn cần hiểu đúng về nó, mục đích không phải vì để bạn học Pháp Luân Công, mà vì đây là Phật Pháp. Chúng ta không nên thù hận Phật Pháp, nếu không sẽ mang tai họa đến cho bản thân. Và khi nói về tội ác ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công, thì đương nhiên cần chỉ đích danh kẻ gây tội ác là ai. Chỉ đích danh ĐCSTQ thì phải có chữ “đảng”, có chữ “đảng” trong trường hợp này nào có liên quan gì đến chính trị. Đây cũng chính là điểm mà nhiều người vin vào để nói rằng Pháp Luân Công làm chính trị, chỉ vì có nhắc đến một chữ “đảng”.

Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Khi bạn hiểu đúng, bạn sẽ không thù ghét ác cảm với Pháp Luân Công, không phỉ báng Phật Pháp, không hùa theo tuyên truyền vu khống của Trung Cộng, sẽ không phải chịu những gì liên quan đến báo ứng đối với việc này. Hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Công thường nói điều này, không hùa theo Trung Cộng trong tội ác mà nó làm đối với Pháp Luân Công thì sẽ không bị họa lây khi trời diệt nó. Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn. Chúng tôi chính mong muốn điều này cho bạn và người thân của bạn! Công đạo trong lòng tự bạn soi xét có thể hiểu được!

Tác giả: Pháp đồ

Nếu quý độc giả có câu chuyện hay, bức ảnh đẹp, lời thơ sâu lắng... có ý nguyện cùng chúng tôi gìn giữ những giá trị đạo đức truyền thống. Xin vui lòng gửi về hòm thư: admin@quayvetruyenthong.org

Có thể bạn quan tâm:

BÀI VIẾT XEM NHIỀU