NGẪM:

0
344

Răng người ta rất cứng
Lưỡi người ta rất mềm
Đến khi người trăm tuổi
Răng rụng, lưỡi còn nguyên

Ồ cớ sao lại thế?
Chắc là không ngẫu nhiên
Đời xưa nay vẫn vậy
Nhu hòa thường an yên…

Lại ngẫm:
Nhưng mà sau trăm tuổi
Luân hồi, khổ vô biên
Đồng hóa: Chân-Thiện-Nhẫn
Ấy mới là phép Tiên…

[Vdcs].