Thứ Hai, 3 Tháng Mười 2022

Hãy sống nhẹ nhàng hơn (Kỳ 2)

Tôi học thể dục thể thao nhưng lại yêu thích đọc sách tìm tòi kiến thức văn hóa, thường lê la đến nhà sách hơn là ra sân chơi thể thao với các bạn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Tôi ra trường nhưng không đi dạy theo chuyên ngành của mình. Cuộc đời tôi đúng là không giống ai. Tôi học thể dục thể thao nhưng lại yêu thích đọc sách tìm tòi kiến thức văn hóa, thường lê la đến nhà sách hơn là ra sân chơi thể thao với các bạn. Tôi thích đọc nhất là sách dạy làm người, nhận thức về nhân sinh quan cuộc sống… đương nhiên tôi chọn ngành học cũng là yêu thích và bản thân có chút khả năng. Nhưng công việc đầu tiên sau khi ra trường thì không liên quan chuyên ngành tôi học. Phải kể qua thời gian kết duyên ấy, cứ mỗi hè bạn cùng khóa tôi đều về quê nghỉ ngơi, vui chơi thì tôi lại tham gia vào các dự án công tác xã hội, làm tình nguyện viên… Trong vài mùa hè tôi lại may mắn được tham gia tập huấn hỗ trợ các nhân viên chuyên ngành công tác xã hội từ các giáo sư, chuyên gia đến từ Đại học West Virginia và một số nước trong khu vực Châu Á đến chia sẻ về kiến thức, kinh nghiệm hỗ trợ những người yếu thế trong xã hội, những con người dễ bị tổn thương hay cần sự giúp đỡ của cộng đồng,… tôi được học rất nhiều kiến thức, qua đó làm mình mở rộng tấm lòng hơn và đồng cảm với những cảnh đời bất hạnh, khốn khó.

Tôi may mắn được tham gia tập huấn hỗ trợ các nhân viên chuyên ngành công tác xã hội hỗ trợ những người yếu thế trong xã hội, những con người dễ bị tổn thương hay cần sự giúp đỡ của cộng đồng,… (Nguồn ảnh: Internet)

Thế là kiến thức, năng lực về kỹ năng mềm của tôi cũng được trao dồi thông qua những khóa học như thế. Đây là khóa học mở nên tôi kết thêm nhiều bạn đến từ nhiều tỉnh thành ở ba miền Bắc Trung Nam đa phần là sinh viên chuyên ngành công tác xã hội và những người đã kinh nghiệm lâu năm trong ngành cần nâng cao kỹ năng. Hè năm ba đại học trong buổi tập huấn nhóm, tôi có duyên gặp được chú giám đốc của đơn vị mà sau này tôi về công tác. Lúc ấy tôi không biết chức vị của chú, chú xuất hiện với vẻ ngoài hòa ái vui tươi, ăn mặc giản dị, đôi mắt sáng của một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hồng hào và ăn nói rất lịch sự, giọng nhẹ nhàng… chú làm tôi thấy gần gũi, dễ mến, chú được phân làm việc cùng với nhóm chúng tôi, trong nhóm toàn là những sinh viên trẻ nhưng chú không hề e ngại mà tham gia nhiệt tình hòa đồng, chú nói chú rất thích làm việc với các bạn trẻ rồi chú động viên cả nhóm, hôm đó hoạt động của nhóm rất thành công. Khóa tập huấn chỉ kéo dài trong hai tuần, nhóm chúng tôi cũng kịp thời có trao đổi số điện thoại cho nhau, vui vẻ tạm biệt, cũng không chắc sẽ gặp lại dịp hè năm sau.

Khi ra trường tôi cũng không vội vã thi vào công chức, mà vẫn bình tĩnh, thư thả… Rồi đi thăm vài người thân ở xa, bạn tôi thì ra trường sốt ruột phải chạy vạy cho được việc xin dạy ở trường nào đó. Hoặc cả gia đình họ phải đi nhờ cậy ai đó giúp và có khi phải tốn một chi phí để được nhận, mà chưa biết sẽ dạy bao năm mới được số tiền đó. Tôi nói trong tâm sao mà phải khổ thế này, thi vào đại học đã vất vả, học bốn năm cũng vất vả, bây giờ ra trường càng vất vả hơn… còn bị gán lấy cái danh đại học chẳng lẽ phải ở nhà ăn bám, thế nên ai cũng tìm cách chạy việc. Còn người thân tôi lại thấy tôi bình thản. Đúng vậy vì cái quan niệm sống của tôi khác biệt, tôi cho rằng làm người thì phải có trách nhiệm với bản thân. Tôi nghĩ giá trị của con người là bạn luôn giữ được nhân cách ở bất kỳ công việc, hoàn cảnh nào chứ không phải nghề đó cao sang hay thấp hèn. Tôi luôn nói với bản thân làm gì cũng được chỉ cần đồng tiền kiếm được không vi phạm đạo đức làm người, nhận tiền phải xem có xứng với sức mình đã bỏ ra hay chưa vậy là đủ, vì thế mà tôi không có áp lực đối với kiếm tiền lo cho cuộc sống.

Tôi nghĩ giá trị của con người là bạn luôn giữ được nhân cách ở bất kỳ công việc, hoàn cảnh nào chứ không phải nghề đó cao sang hay thấp hèn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Lúc này, việc thích đọc sách trước đó của tôi đã khởi tác dụng, làm cuộc sống cũng ung dung như lúc người đọc sách cần ung dung vậy… Bạn tôi thì căng thẳng tôi thì ung dung “lên núi”. Tại sao nói là lên núi? Tôi có cha mẹ nuôi, họ đã chuyển nhà lên vùng Tây Nguyên sống hơn chục năm mà tôi chưa có dịp lên đó, tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để mình trải nghiệm. Thế là tôi liên lạc với ba mẹ, lên đó đúng dịp thu hoạch cà phê, tôi được tham gia vào những hoạt động thu hoạch, được ba kể cho nghe về quá trình sinh trưởng của cây cà phê ra sao, những công đoạn chăm sóc xung quanh thế nào để đảm bảo vụ sau sản lượng có thể tốt hơn… Tôi được cảm nhận cái lạnh của buổi sáng ở Tây Nguyên, lạnh buốt với sương mù dày đặc, người đi sau cách 10 bước đã không thấy người đi trước nữa rồi, nhưng phút chốc lại tan biến nhanh với ánh nắng thanh trong, làm nước sương đọng nhiễu từng giọt xuống đất. Thú thật là ngày đầu tiên đến đây tôi đã cảm thấy lạnh đến nổi thịt rung lên và răng đập vào nhau, ở quê tôi có bao giờ lạnh thế này đâu. Nhờ sức khỏe tôi rất tốt, nên sự thay đổi môi trường đột ngột vậy mà tôi không hề bị cảm, thích ứng của cơ thể rất nhanh. Tôi được trải nghiệm việc chạy xe ngoằn ngoèo trên đồi, hồi đó cũng mới biết chạy xe máy thôi, vậy mà dám chạy xe với đường đồi gập ghềnh như thế, có hôm chạy mang đồ ăn vào cho ba mẹ và các anh trong vườn, buổi sáng sớm đường còn ước vì đám mưa tối qua mà tôi trượt té, vậy rồi dựng xe lên chạy tiếp không có vấn đề gì hết. Tôi kể với ba, ba cười nói vậy là con có thêm bằng lái xe rồi… cả nhà vừa ăn cơm vừa cười lớn.

Công việc khác nhau, môi trường khác nhau nhưng ngành nghề nào cũng vất vả mới có thu hoạch như mong muốn, nó còn phụ thuộc vào thiên tượng mang lại nữa (Hình ảnh hoa cà phê ở Tây Nguyên. Nguồn ảnh: Internet)

Tôi theo ba mẹ và các anh ra vườn hái quả cà phê, một sự việc bất ngờ làm tôi ngẩn người, chúng tôi đang hái cà phê ở đồi bên này với ánh nắng thì đồi đối diện được tưới với một cơn mưa xối xả, tôi gọi mọi người với vẻ kinh ngạc… mọi người cười nói ở đây chuyện này là thường xuyên. Đây là lần đầu tiên trong đời được ngắm mưa nắng song hành bất chợt như thế, thậm chí không có mây đen báo hiệu như ở đồng bằng. Kỳ nghỉ của tôi kéo dài hai tháng ở đó. Ba nói cà phê mỗi năm chỉ có một mùa thu hoạch, các công đoạn chăm bón cũng dễ dàng, nếu được khu đất bằng phẳng chút thì còn dễ hơn, ba nói nó không vất vả nhiều như làm lúa ở đồng bằng, ở đây vào vườn là mát lắm, chân cũng mang ủng không lấm bùn như phải lội ruộng… Ba nói cũng có lý, nhưng tôi nghĩ trong tâm, sau một thời gian được trải nghiệm cuộc sống nơi đây, tôi đưa ra nhận xét là công việc khác nhau, môi trường khác nhau nhưng ngành nghề nào cũng vất vả mới có thu hoạch như mong muốn, nó còn phụ thuộc vào thiên tượng mang lại nữa. Nó còn liên quan phúc phận của mỗi người và con người chỉ hạnh phúc khi họ hài lòng với cái họ đang có… tôi thấy sự hài lòng với cuộc sống hiện tại trong mắt ba. Năm tôi ở đó thì ba cũng 58 tuổi rồi, vậy mà ba có thể vác các bao cà phê một cách gọn gàng bước lên các dốc, tôi thấy ba vào vườn luôn vui cười nói, kể cho tôi nghe nhiều chuyện với dự định tương lai phát triển thêm giống cà phê mới, ba nói năm nay được giá được mùa… có lẽ vườn cà phê cũng muốn hồi đáp người trồng mà cho nhiều quả chăng. Mùa thu hoạch cũng chỉ kéo dài trong hai tháng, sau đó tôi cũng trở về quê, mang theo nhiều trải nghiệm, đặt thêm một bức tranh mới vào thế giới của mình.

Tôi ngẫm lại, mọi hành động của con người hầu như cảm thấy bản thân mình quyết định hay nỗ lực mà có được, nhưng đến sau này có duyên năng đọc Chuyển Pháp Luân trí tuệ được mở ra, tôi càng hiểu về cơ duyên, phúc phận… của mỗi sinh mệnh vốn đã được an bài từ trước (Nguồn ảnh học viên Pháp Luân Công)

Tôi trở lại nhà một thời gian ngắn, thì một hôm chú giám đốc gọi đến hỏi thăm thật bất ngờ thế là hai chú cháu vui mừng nói chuyện… Sau đó chú hỏi tôi ra trường chưa, có đi làm ở đâu chưa? Tôi nói với chú là tôi chưa có dự định, sau đó chú nhã ý mời tôi về đơn vị chú làm. Chú cũng biết nó không phải chuyên môn của tôi, nhưng chú bảo năng lực của tôi có thể làm tốt việc này, chú đã quan sát lúc tôi đã làm việc trong khóa tập huấn cùng chú, chú rất trân quý người trẻ có năng lực. Chú nói mới làm thì lương không cao sợ tôi không nhận, tôi thì trả lời rằng chỉ lo tôi làm không tốt việc được giao, không xứng với mức lương được nhận… Hai bên hiểu ý nhau, thế là tôi quyết định lên chỗ chú làm việc, đây là một đơn vị đặc thù… chỉ sau vài tháng thử việc tôi được trở thành nhân viên chính thức thì mức lương của tôi là gần gấp đôi các bạn đi dạy ở trường lúc bấy giờ. Bạn thấy tôi có phải người may mắn? Tôi ngẫm lại, mọi hành động của con người hầu như cảm thấy bản thân mình quyết định hay nỗ lực mà có được, nhưng đến sau này có duyên năng đọc Chuyển Pháp Luân trí tuệ được mở ra, tôi càng hiểu về cơ duyên, phúc phận… của mỗi sinh mệnh vốn đã được an bài từ trước, cái gì sẽ là của mình thì tôi không cần tranh giành để có mà nó sẽ tự tìm đến thông qua duyên nợ mà diễn ra. 

Tôi minh tỏ rằng, khi con người làm việc phù hợp với Đạo thì tấm lòng rộng mở, hành vi thoáng đạt, mang đến bên mọi người là hạnh phúc, an vui. Tôi muốn gửi bạn thông điệp rằng hãy làm cho cuộc sống của mình trở nên nhẹ nhàng và thuận theo Đạo. Bạn sẽ thấy một thế giới mới trong chính bản thân mình.

Tôi sẽ đợi bạn!

(Còn tiếp)
Tĩnh Nhiên, 17/09/2021

Hits: 55

Bài nên xem:

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì?

Đơn giản là - hiểu sai thì sẽ có ứng xử hành động sai, ứng xử hành động sai thì kết quả không tốt cho mình [và kể cả người thân], vì người ta nghĩ gì làm gì thì đều sẽ phát sinh một kết quả về sau, đó là quy luật. Cụ thể việc này ra sao? Các bạn đọc ở vế sau bài viết, chúng tôi cần nói một chút về bối cảnh và đầu đuôi sự việc các bạn mới có thể hiểu hết.

Học viên Pháp Luân Công Việt Nam luyện công (Nguồn ảnh: Internet)

Có một điều mà rất nhiều người vướng phải, ấy là cho rằng Pháp Luân Công là tà đạo, làm chính trị. “Chẳng đúng thế sao, đài báo ti vi, trên mạng trên facebook họ nói đầy đấy thôi, đài báo nhà nước cũng nói đấy thôi”. Bạn nói thể chẳng phải rất ư là định kiến theo số đông và bất công sao? Chúng ta ai cũng nói câu tôi nghe gì cũng là “nghe bằng hai tai” hoặc “không biết thì cũng không nên nghe này kia mà nói lung tung”, nhưng bạn đang dùng hai tai mà nghe mà tin cùng một luồng thông tin nói xấu, trang web và sách của Pháp Luân Công công khai trên mạng, muốn biết tốt xấu thì xem trực tiếp nghe trực tiếp những gì họ học họ làm thì sẽ rõ hết chứ đâu cần nghe qua ai. Là “tà đạo” thì giáo lý việc làm của nó nhất định phải liên quan đến điều ÁC. Là “làm chính trị” thì nó nhất định phải tranh quyền tranh chức hay cái ghế của ai đó, hay là liên quan đảng phái đấu đá,vv… Pháp Luân Công không có những điều này, bạn có thể kiểm chứng bằng việc tìm hiểu những điều họ học tại trang web chính thống của Pháp Luân Công [https://vi.falundafa.org/] có chữ nào là dạy làm ác, có chữ nào là kêu đi làm chính trị đảng phái. Đôi khi chúng ta sống một đời cùng vợ chồng, cha mẹ, thân thiết như vậy nhưng cũng không hiểu hết họ, huống hồ một tình huống mà chúng ta ở ngoài  và nghe qua như Pháp Luân Công.

Nhưng đài báo ti vi nhà nước cũng nói như vậy” - đài báo ti vi nhà nước cũng rất nhiều kênh, có kênh nói có kênh không, đài báo ti vi cũng là người có hiểu đúng và hiểu sai, có người đưa tin sự thật và có người đưa tin theo “ý đồ” của cá nhân người viết, việc ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã cách đây 23 năm [1999], bây giờ họ viết bài cũng chỉ dựa vào tài liệu lượm lặt trên mạng hoặc bên nhà nước TQ đưa qua, đây chẳng khác nào là “lấy “sự thật” được nói ra từ miệng tên giết người cưỡng bức rồi về đưa tin về vụ án mà nó gây ra”, và sự thật mà tên giết người đó nói là nó có lý do hợp lý để giết người và cưỡng bức - trớ trêu thay đây là chỗ mà nhiều người tin theo.

Quay ngược thời gian nói về việc này, HitsLe khi diệt chủng  6 triệu người Do Thái hắn ta cũng làm công tác tuyên truyền, nhiều người dân Đức lúc bấy giờ cũng ủng hộ và đồng quan điểm với nó, nghe nói hắn cũng cho rằng người Do Thái muốn lật đổ và “làm chính trị”. Cho đến hôm nay nhân loại nhìn nhận hắn là kẻ diệt chủng tàn ác và là điển hình của tội ác với nhân loại.

Thời Kmer đỏ thổng trị Campuchia đã gây ra cái chết của ước chừng khoảng 1,4 triệu đến 2,2 triệu người, mà lúc đó tổng số dân của Campuchia chỉ khoảng hơn 7 triệu người, nó đương nhiên cho đài báo tuyên truyền rằng những người bị giết là thành phần "phản đảng, làm chính trị, phản cách mạng" (Khmer đỏ cũng là ĐCS và được Trung Cộng tiếp tay), một kiểu đại loại như thế. Nhân dân Campuchia thời đó cũng nhiều người đồng quan điểm và tin theo tuyên truyền của Pol Pot. Và giờ đây cả thế giới đã phán xử, nhân loại cũng biết về tội ác diệt chủng của nó.

ĐCSTQ đàn áp gia đình học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc (Nguồn ảnh: Chánh Kiến Net)

So sánh về mức độ tàn ác thì ĐCSTQ còn nhỉnh hơn HitLe và PolPot, lý do gì khiến bạn tin vào vu khống của nó về Pháp Luân Công rồi cho rằng Pháp Luân Công là “tà đạo, làm chính trị,vv…” trong khi cha ông của người Việt nhiều người đã chết nơi biển đảo hay biên giới vì đạn dược của Trung Cộng,  rất có thể sẽ rơi vào tình huống của người dân thế giới thời bấy giờ tin và nghe theo tuyên truyền của HitLe hay PolPot trước khi tội ác của nó chưa bị phơi bày.

Lại nói tôi tin vào đài báo của nhà nước Việt Nam chứ chẳng tin vào đài báo ĐCSTQ, đúng rồi, nhiều đài báo láng giềng của Đức cũng đưa tin theo tuyên truyền của HitLe và người dân láng giềng thì tin vào tuyên truyền của nhà nước họ, gián tiếp tin theo thôi.

Dẫn ra các ví dụ trên để nói về cách chúng ta tiếp nhận thông tin đài báo, phải chăng chúng ta có lần đã tự lừa mình theo cách trên khi phán đoán nhận định về một ai đó?

Hiểu về Pháp Luân Công thế nào cho đúng? 

Pháp Luân Công là một môn tu thuộc trường phái Phật, chiểu theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn để tu tâm và hành xử hàng ngày, kèm thêm 5 bài tập nhẹ nhàng giúp nâng cao sức khỏe. Người tu luyện Pháp Luân Công đa phần đạt được lợi ích to lớn về đạo đức và sức khỏe, điều này tạo thành sức hút mạnh mẽ khi vào 1999 đã có 100 triệu người Trung Quốc theo học (1/10 dân số TQ lúc bấy giờ).

Cảnh luyện công của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước 20 tháng 7 năm 1999 (Ngồn ảnh: Minh Huệ Net)

Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công chủ yếu là vì sự ganh tỵ: 100 triệu là lớn hơn số đảng viên ĐCSTQ thời bấy giờ [70 triệu], nó không chịu được việc có một đoàn thể nào lớn hơn nó. Nó cũng không chịu được khi sách của Pháp Luân Công (cuốn Chuyển Pháp Luân) thì người dân TQ người người tìm đọc, chuyền tay nhau đọc trong khi sách của nó (các sách về đảng) thì phải cưỡng chế nhồi nhét vào đầu người dân. Nó không chịu được vì người học Pháp Luân Công tin Thần kính Phật trong khi nó muốn lòng kính trọng Thần của người dân không được lớn hơn việc tôn thờ nó, nó muốn người dân coi đảng là nhất. Nó ganh tỵ vì người tập Pháp Luân Công lúc đó rất nhiều người tự nguyện làm việc tốt trong khi đảng viên của nó thì thỉnh thoảng mới có một tấm gương người tốt điển hình. Nó [Giang Trạch Dân - tổng bí thư ĐCSTQ lúc bấy giờ] không chịu được việc vợ, cũng như cấp dưới của nó hết lời ca ngợi đức độ của vị Sư phụ Pháp Luân Công, không chịu được việc người dân TQ kính trọng vị thầy của Pháp Luân Công từ tấm lòng trong khi nó là một lãnh tụ lại không có được điều này.

Tất cả điều trên khiến Giang Trạch Dân và ĐCSTQ phát động đàn áp Pháp Luân Công. Có người không thể nào tin được việc một lãnh tụ cấp cao lại đem lòng ganh tỵ và nghe phi lý, chủ yếu là vì họ vốn quan niệm rằng cấp cao là có đạo đức tư cách tốt, trong khi lịch sử nhân loại cho thấy ngay rất nhiều bậc vua chúa gọi là “hôn quân vô đạo”, lãnh đạo cấp cao nhưng nó cũng là người  không phải Thần Phật, là người mà ở vị trí nào mà không giữ được đạo đức thì cũng hành xử tệ thôi, chẳng phải thời hiện nay chúng ta đã chứng kiến rất nhiều tham quan ghế to chức to cũng làm điều xằng bậy đấy sao, núi thì to nhưng không phải không có rắn độc. Việc Giang Trạch Dân và ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công đã có nhiều quốc gia lên án và truy tố về tội ác này.

Thế giới lên án tội ác của Giang Trạch Dân. Ông ta sẽ bị trừng phạt vì đã đã tiến hành bức hại Pháp Luân Công (Nguồn ảnh: Tinh Hoa)

Khi bạn hiểu sai về Pháp Luân Công, thì sẽ dẫn đến việc gì? Hiểu sai thì sẽ phát sinh ác cảm hoặc thù ghét phỉ báng, hoặc tham gia trực tiếp vào việc phá họ. Nhưng Pháp Luân Công là Phật Pháp, ác cảm hay thù ghét phỉ báng họ cũng chính là đang ác cảm thù ghét phỉ báng đối với Phật Pháp, ứng xử với Phật Pháp cũng tương đương với đang ứng xử với vị Thần vị Phật hoặc đệ tử của họ. Người có đức tin vào Thần Phật ai cũng biết rằng, khi một người thù ghét, xúc phạm, phỉ báng Thần Phật, Phật Pháp [dù chỉ là ý nghĩ trong tâm] thì sẽ tạo thành tội nghiệp to lớn và chịu báo ứng bi thảm vì tội nghiệp này. Có một điều dễ khiến người sai lầm ấy chính là họ không tin vào báo ứng và cho rằng chuyện viển vông mê tín, nói rằng tôi chả thấy ai bị báo ứng cả. Vì sự thật chẳng báo chí hay nhà nước nào đi thống kê “nhân quả báo ứng cả”, và đương sự bị báo ứng lúc đó họ chẳng thể đội mồ dậy nói cho chúng ta nghe, những chuyện nghe được từ dân gian hay người truyền lại thì lại cho là mê tín viển vông. Người Việt nói: “có kiêng có lành”, kính trọng Thần Phật hay tín ngưỡng chân chính thì chẳng mất gì cả, đương nhiên lành mà không có hại, còn việc xúc phạm một tín ngưỡng hoặc đoàn thể tín ngưỡng khác chỉ vì những điều của họ khác với nhận thức của bạn lại là việc rất không nên, có hại, bởi vì họ không tổn gì bạn cả. Nếu mà vô tri hùa theo đám ông mà ứng xử sai với những điều liên quan đến Thần Phật, Phật Pháp, hay cá nhân đoàn thể tín ngưỡng thì lại càng không nên.

Chúng tôi vừa nói cho bạn biết sự thật về Pháp Luân Công và lý do vì sao bạn cần hiểu đúng về nó, mục đích không phải vì để bạn học Pháp Luân Công, mà vì đây là Phật Pháp. Chúng ta không nên thù hận Phật Pháp, nếu không sẽ mang tai họa đến cho bản thân. Và khi nói về tội ác ĐCSTQ đàn áp Pháp Luân Công, thì đương nhiên cần chỉ đích danh kẻ gây tội ác là ai. Chỉ đích danh ĐCSTQ thì phải có chữ “đảng”, có chữ “đảng” trong trường hợp này nào có liên quan gì đến chính trị. Đây cũng chính là điểm mà nhiều người vin vào để nói rằng Pháp Luân Công làm chính trị, chỉ vì có nhắc đến một chữ “đảng”.

Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn (Nguồn ảnh: Pinterest)

Khi bạn hiểu đúng, bạn sẽ không thù ghét ác cảm với Pháp Luân Công, không phỉ báng Phật Pháp, không hùa theo tuyên truyền vu khống của Trung Cộng, sẽ không phải chịu những gì liên quan đến báo ứng đối với việc này. Hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Công thường nói điều này, không hùa theo Trung Cộng trong tội ác mà nó làm đối với Pháp Luân Công thì sẽ không bị họa lây khi trời diệt nó. Hiểu được rằng Pháp Luân Đại Pháp - Chân Thiện Nhẫn là tốt thì sẽ có được phúc báo và bình an - may mắn. Chúng tôi chính mong muốn điều này cho bạn và người thân của bạn! Công đạo trong lòng tự bạn soi xét có thể hiểu được!

Tác giả: Pháp đồ

Nếu quý độc giả có câu chuyện hay, bức ảnh đẹp, lời thơ sâu lắng... có ý nguyện cùng chúng tôi gìn giữ những giá trị đạo đức truyền thống. Xin vui lòng gửi về hòm thư: admin@quayvetruyenthong.org

Có thể bạn quan tâm:

BÀI VIẾT XEM NHIỀU