Cầu danh ta được gì?

0
350

Danh là gì mà khiến người ta một đời truy cầu để đạt được ?  Kẻ có tiền thì dùng tiền để mua danh, dùng lợi để cầu danh. Kẻ nghèo hèn cũng một đời phấn đấu để nổi danh. Kẻ có năng lực và bản sự cũng muốn phô diễn năng lực để cầu danh.  Thậm chí cho đến có những người tu hành cũng không vứt nổi một chữ “danh”. Kẻ hành thiện để cầu danh, biểu hiện bên ngoài thì như là hành thiện giúp đời, nhưng trong tâm lại muốn được người đời ca tụng. Vậy rốt cuộc danh là vật gì mà có sức công phá mạnh mẽ như vậy.

“Kẻ có tiền thì dùng tiền để mua danh, dùng lợi để cầu danh.” (Nguồn ảnh: Tradictional Cutural)

Thực ra “Danh” ấy, bản thân nó không phải là thứ xấu, cũng chẳng tội tình gì. Chẳng qua, vì danh là một thứ vô hình vô tướng, nhìn không thấy, sờ chẳng được,… chỉ là thông qua cái cảm thụ của con người mà định nghĩa nó vậy thôi. Cũng bởi vì nó vô hình vô tướng, nên con người lại càng muốn nắm giữ, càng muốn truy cầu. Thậm chí có những người tự nhận mình là “Vô Danh”, nhưng lại muốn người đời biết đến và ca tụng. Chính vì cái lẽ hư thực của Danh, mà khiến người đời mê mẫn.

“Chính vì cái lẽ hư thực của Danh, mà khiến người đời mê mẫn.” (Nguồn ảnh: Tradictional Cutural)

Bởi vì không hiểu Danh nên có những người trăm năm trước được người đời ca tụng, nhưng cũng là kẻ mà trăm năm sau người đời khinh rẻ, chê cười. Có những kẻ suốt một đời phấn đấu để nổi danh, đến khi nổi danh lại muốn ẩn mình cô độc.  Đến cả những người tu hành cũng bị cái danh làm rơi rụng, suốt một đời tu cũng như không.

“Đến cả những người tu hành cũng bị cái danh làm rơi rụng, suốt một đời tu cũng như không.” (Nguồn ảnh:Tradictional Cutural)

Vậy hỏi người đời mấy ai hiểu nỗi chữ “Danh”. Thực ra danh ấy, nếu biết dùng thì chính là thần dược, trái lại không biết dùng thì sẽ trúng độc “Danh” mà chết.

Danh ấy, muốn được thì phải buông, muốn có thì phải bỏ. Nhờ vào tích đức mà có được danh thì danh ấy mới vững bền, trân quý. Nếu một người hoàn toàn vì người khác mà phó xuất, từ đó được người đời ca tụng thì danh ấy trân quý vô cùng. Cũng chính là nói kẻ muốn cầu danh ắt phải tích đức thì mới được. Mọi việc làm đều thuận đạo thì danh ấy sẽ vững bền, sử sách sẽ lưu danh, được người đời ca tụng.

“Mọi việc làm đều thuận đạo thì danh ấy sẽ vững bền, sử sách sẽ lưu danh, được người đời ca tụng.” (Nguồn ảnh: Falun Dafa)