Kiếp người ngắn ngủi, đừng để gian khổ biến thành vô nghĩa

Phật gia có câu: “Vạn sự vô thường”, đừng để kiếp người qua đi vô nghĩa. Nhân sinh dài ngắn bất quá cũng chỉ giới hạn trăm năm, nước chảy mây trôi, kiếp người đã tận…

Kiếp người ngắn ngủi, đừng để gian khổ biến thành vô nghĩa
Sớm cười đón cảnh bình minh, chiều buồn lệ chảy, âm dương chia lìa, kẻ giàu người khó, khi ấy khác gì nhau… (Ảnh: Miền công cộng)

Sớm cười đón cảnh bình minh, chiều buồn lệ chảy, âm dương chia lìa, kẻ giàu người khó, khi ấy khác gì nhau…

Và trong cái vô thường ngắn ngủi ấy, có người thì sống một đời ý nghĩa, tìm ra chân lý cuộc đời, nhưng đồng thời cũng lại có người một đời vất vả bon chen hoài công uổng phí.

Tương truyền rằng, năm xưa Bạch Long Mã khi còn ở hạ giới, đã có duyên quen biết một con lừa, hai bên có tình cảm thân thiết với nhau, nhưng mỗi con vật lại mang một chí hướng khác nhau.

Một ngày kia, Bạch Long Mã được phái đi phò tá Đường Tăng sang Tây Thiên thỉnh kinh, trước khi đi Bạch Long Mã đã tìm lừa để từ biệt, đồng thời tỏ ý đây là cơ hội vạn năm mới có một lần nên muốn rủ lừa cùng đi. Lừa nghe xong hết ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng, lại đưa mắt nhìn cảnh suối chảy rừng xanh, xong cúi đầu gặm một ngụm cỏ vừa ăn vừa nói: “Đường đến Tây thiên mười vạn tám nghìn dặm, thật là quá khổ sở mệt mỏi, hơn nữa còn phải chịu sự ràng buộc, hà tất phải làm khổ bản thân như vậy chứ?”.

Lừa nói: “Đường đến Tây thiên mười vạn tám nghìn dặm, thật là quá khổ sở mệt mỏi, hơn nữa còn phải chịu sự ràng buộc, hà tất phải làm khổ bản thân như vậy chứ?” (Ảnh: Needpix)
Lừa nói: “Đường đến Tây thiên mười vạn tám nghìn dặm, thật là quá khổ sở mệt mỏi, hơn nữa còn phải chịu sự ràng buộc, hà tất phải làm khổ bản thân như vậy chứ?” (Ảnh: Needpix)

Bạch Long Mã lại khuyên: “Cơ duyên khó được, nếu bỏ qua lần này, e rằng vạn năm chẳng có gặp, sẽ hối hận cả đời”.

Lừa nói: “Như thế quá khổ rồi, tớ không đi đâu, không khéo còn mất mạng nữa. Bây giờ tớ sống rất thoải mái, chủ nhân đối với tớ rất tốt, sống cùng với đám lừa trong làng cũng hòa thuận, vui vẻ hạnh phúc, đường đi Tây Thiên yêu ma đầy rẫy, ăn bữa hôm lo bữa mai, có khi còn đầu một nơi thân một nẻo ấy chứ, thôi, tớ xin miễn”.

Bạch Long Mã thấy lừa chí hướng bất đồng, không thể khuyên nhủ nên thở dài một tiếng, rồi quyết chí cùng Đường Tăng bước trên con đường đi Tây thiên thỉnh kinh. Ngày Bạch Long lên đường, lừa đi tiễn bạn, đuổi theo gọi to: “Nếu như có thể trở về, nhất định phải đến thăm tớ nhé”.

Mười năm sau, Bạch Long Mã cùng Đường Tăng thỉnh kinh trở về, Bạch Long Mã liền đi gặp lừa. Lừa hỏi: “Mười năm này cậu vẫn tốt chứ?”.

Bạch Long Mã nói: “Quả thật là mười năm vất vả, mười năm vào sinh ra tử, thật không dễ dàng gì”.

Lừa nói: “Tớ đã nói rồi mà, lúc đầu tớ không muốn để cậu đi, cậu lại kiên quyết muốn đi. Cậu xem tớ này, mười năm nay sống rất bình yên, không có nguy hiểm, sống rất có ý nghĩa, gia tộc của lừa cũng lớn mạnh rồi. Tuy đã già đi một chút, nhưng trái lại con cháu đầy nhà, cái gì cũng không thiếu, cậu đã hối hận chưa?”.

Bạch Long Mã nói: “Cậu tuy sống rất yên ổn, nhưng lại vĩnh viễn mất đi cơ hội đắc chính quả, chỉ có thể đời đời kiếp kiếp làm lừa. Còn tớ đây, tuy đã trải qua muôn vàn cực khổ, nhưng từ đây sẽ không còn làm ngựa ở hạ giới nữa, từ nay trở đi có thể hưởng đại phúc của sinh mệnh nơi Thiên thượng rồi.

Hơn nữa, trong mười năm này, cái khổ mà cậu phải chịu vốn không ít hơn tớ chút nào, cày bừa kéo xe, trải qua rét buốt nóng nực, cũng ngày càng già đi. Cậu có biết điều mà cậu đánh mất đi là cái gì không? Cậu chỉ có thể mãi mãi làm lừa thôi. E rằng, đời sau ngay đến cả cơ hội làm lừa cũng không có nữa”.

Bạch Long Mã nói: “Cậu tuy sống rất yên ổn, nhưng lại vĩnh viễn mất đi cơ hội đắc chính quả, chỉ có thể đời đời kiếp kiếp làm lừa.
Bạch Long Mã nói: “Cậu tuy sống rất yên ổn, nhưng lại vĩnh viễn mất đi cơ hội đắc chính quả, chỉ có thể đời đời kiếp kiếp làm lừa.” (Ảnh: Peakpx)

Lời của Bạch Long Mã khiến lừa đột nhiên hiểu ra điều gì đó. Lừa nhìn lại Bạch Long Mã lần nữa, nó đã không còn là tấm thân gầy gò của ngày xưa, trước mắt là khí chất hiên ngang, hào quang bao phủ khắp thân, kim quang lấp lánh. Lập tức lừa kia đập đầu vào tường, khóc mãi không thôi.

Kỳ thực trong số chúng ta cũng lại có không ít người sống một đời vô nghĩa như chú lừa kia, cả đời gian khổ nhưng lại nhọc công vô ích, thậm chí ngay cả đến lúc mắt nhắm buông tay cũng không hiểu ý nghĩa cuộc đời là gì.

Có khi nào bạn tự hỏi: Phải chăng chúng ta sinh ra là để chết đi? Lẽ nào đời người lại vô nghĩa như vậy hay sao? Không, chúng ta sinh ra ắt phải có sứ mệnh của mình, và sứ mệnh đó là gì? Câu trả lời chỉ dành cho những ai mong muốn kiếm tìm…

Minh Vũ
Nguồn: ntdvn.com

Các bài viết liên quan:

VIDEO GỢI Ý

, ,